Nhật ký cảm xúc khi nhớ mùi gì đó không gọi được tên
Có những buổi sáng mà nhật ký cảm xúc khi nhớ mùi gì đó không gọi được tên lại bắt đầu trước cả khi cầm bút.
Không phải mùi cụ thể của vật gì — không phải mùi cà phê, mùi mưa, hay mùi xà phòng. Là một mùi khác, ở đâu đó phía sau những mùi thực, như thể không gian vừa mở ra một lớp cũ hơn bên dưới lớp hiện tại.
Và người ta không biết gọi nó là gì.
Nhật ký cảm xúc và mùi không có tên
Sáng nay tôi ngồi bên cửa sổ, cầm bút, và không viết gì trong khoảng mười phút đầu.
Không phải vì không có gì để viết. Là vì có thứ gì đó đang đợi tôi chú ý — một cảm giác mơ hồ ở vùng ngực, không đau, không buồn hẳn. Chỉ là nặng hơn không khí bình thường.
Rồi tôi ngửi thấy nó. Hay tưởng ngửi thấy — không chắc nữa. Mùi giấy cũ pha với gì đó ẩm và ấm, như ngăn tủ bị quên đóng, như căn phòng ai đó vừa rời đi.
Tôi viết vào sổ: Có mùi gì đó. Không gọi được tên. Nhưng nó làm ngực tôi thắt lại một nhịp.
Chỉ vậy thôi. Không giải thích thêm.
Viết nhật ký cảm xúc không có nghĩa là phải hiểu hết
Lâu nay tôi hay nghĩ rằng viết nhật ký nghĩa là phải gọi tên được cảm xúc. Phải biết mình đang buồn hay lo, đang nhớ ai hay sợ điều gì.
Nhưng có những buổi sáng thứ đến trước khi có tên. Nó đến như mùi — thoáng qua, không bám lại, không để lại bằng chứng.
Và nếu tôi cứ đợi đến khi gọi được tên mới viết, thì tôi sẽ bỏ qua rất nhiều thứ thật sự quan trọng.
Tôi viết thêm vào sổ: Không biết mùi này từ đâu. Nó có thể là mùi nhà ngoại. Hoặc mùi phòng học cũ. Hoặc không phải mùi thật, chỉ là tâm trí đang nhớ bằng mũi.
Rồi tôi dừng lại.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy đi qua. Tiếng chim gì đó hót một câu rồi thôi. Ánh sáng buổi sáng đổ vào nghiêng, chưa thẳng đứng.
Cảm giác nặng ở ngực nhẹ hơn một chút. Không vì tôi hiểu được gì — mà vì tôi đã viết nó xuống, không để nó trôi đi mà không được nhìn nhận.
Nhật ký cảm xúc và ký ức cơ thể — khi mùi không gọi tên được
Các chuyên gia tâm lý hay nói về ký ức cơ thể — cách cơ thể lưu trữ những gì tâm trí đã quên. Cơ thể nhớ bằng mùi, bằng nhịp thở thay đổi, bằng một lần tay chợt muốn chạm vào thứ gì đó không có ở đó.
Buổi sáng nay, cơ thể tôi nhớ bằng mùi.
Không biết nhớ gì. Không biết từ bao giờ. Nhưng nó nhớ.
Và nhật ký cảm xúc — ít nhất là đối với tôi — là nơi duy nhất tôi có thể viết: Tôi không hiểu, nhưng tôi thấy.
Tôi khép sổ lại lúc 8:23 sáng. Không phải vì đã xong — là vì đã đủ.
Mùi đó biến mất rồi, hoặc tôi quen rồi, hoặc không khí đã đổi. Không quan trọng nữa.
Quan trọng là tôi đã ngồi với nó. Đã ghi lại sự có mặt của nó. Đã không mở điện thoại trong mười lăm phút đó.
Đôi khi nhật ký cảm xúc khi nhớ mùi không gọi được tên chỉ là bằng chứng rằng mình đã không bỏ chạy.







