Chữa Lành Tâm Hồn Khi Gấp Lại Tấm Bạt Cũ
Chữa lành tâm hồn khi gấp lại tấm bạt cũ bắt đầu lúc 6:08 sáng, khi Linh mở cửa sau và thấy một góc bạt xanh vẫn còn mắc trên cọc tre, phập phồng rất nhẹ trong gió.
Tấm bạt đã che luống rau non suốt mấy hôm mưa. Đêm qua trời tạnh. Sáng nay nền gạch trước hiên còn loang nước, nhưng đất trong vườn không còn mùi ngập úng. Lá húng quế dựng lên, vài lá bạc hà dính bùn ở mép. Con mèo vàng nhà bên ngồi trên thành chậu, đuôi quấn quanh chân như một sợi dây mềm.
Linh đứng ở bậc cửa, tay vẫn đặt trên then gỗ. Cô định pha nước ấm trước. Định quét hiên trước. Định để tấm bạt thêm một ngày nữa cho chắc.
Nhưng gió thổi qua, góc bạt đập vào cọc tre. Phạch. Phạch. Âm thanh mỏng, ướt, lặp lại đúng chỗ.
Chữa lành tâm hồn trong khu vườn sau nhiều ngày che chắn
6:14. Linh xỏ đôi dép nhựa để cạnh cửa. Chiếc dép trái còn một vệt đất khô từ chiều hôm qua. Cô bước xuống sân, tránh viên gạch vừa đặt lại hôm trước theo thói quen cũ, rồi nhận ra dép không còn mắc ở đó nữa.
Cô khựng lại một nhịp.
Không ai thấy. Không ai khen. Vậy mà bàn chân cô vẫn đứng yên thêm vài giây, như cần tự kiểm tra xem một việc nhỏ đã thật sự khác chưa.
Tấm bạt nằm phủ trên nửa luống cải. Nước đọng thành những vũng nông trong các nếp gấp. Khi Linh nhấc mép bạt lên, nước chảy xuống cổ tay, lạnh và bất ngờ. Cô rụt tay lại. Vai co lên trước khi cô kịp nghĩ.
Cái lạnh ấy kéo cô về một mùa mưa cũ, khi cô còn nhỏ, đứng trong căn phòng có mái tôn dột, hai tay giữ một chiếc thau nhựa dưới giọt nước rơi từ trần. Người lớn bảo cô đứng đó một lát thôi. Một lát kéo dài đến khi bàn chân tê đi trên nền xi măng. Nếu cô bỏ thau ra, nước sẽ lan đến góc giường. Nếu cô than lạnh, sẽ có người nói ai cũng mệt.
Linh nhìn cổ tay mình. Nước trên da đọng lại thành một đường trong suốt, rồi chảy xuống mu bàn tay.
Cô đã lớn hơn cái thau nhựa đó rất nhiều. Nhưng cổ tay vẫn nhớ cách lạnh đến trước lời nói.
Tấm bạt cũ và thói quen giữ mọi thứ quá lâu
Cô nắm mép bạt lần nữa. Lần này chậm hơn. Không giật mạnh. Không kéo phăng ra như muốn chứng minh mình đã hết sợ mưa. Cô chỉ nâng một góc lên, đợi nước trượt xuống luống đất trống bên cạnh.
Phần bạt chạm đất để lại một vệt nâu trên mặt dưới. Có một lỗ thủng nhỏ gần đường may, to bằng hạt đậu. Linh đưa ngón tay vào đó, rồi rút ra ngay. Cô nhớ mình đã vá lỗ ấy bằng băng keo trong một buổi tối vội, khi trời đổ mưa và gió hất nước vào tận hiên.
Hồi đó cô nghĩ nếu che kỹ hơn, mọi thứ sẽ sống. Che luống rau. Che chậu cây mới sang. Che cả những đồ vật chẳng cần che. Một cái ghế nhựa. Một chiếc bay. Hai viên gạch dư. Cô phủ bạt lên chúng như phủ lên cảm giác mình không kịp bảo vệ điều gì đó.
Đến khi trời nắng, cô vẫn để nguyên.
Linh kéo bạt thêm một chút. Đất bên dưới sẫm màu hơn phần còn lại. Vài cây cải nghiêng hẳn về một phía, thân dài và nhợt. Chúng không chết. Nhưng chúng cũng không đứng thẳng.
Cô ngồi xổm xuống, dùng hai ngón tay nâng một cây nhỏ lên. Lá nó mềm, mép lá dính bùn. Cô không vuốt mạnh. Chỉ gạt bùn ra khỏi một bên lá, rồi để nó tự nghiêng theo hướng nó đang nghiêng.
Điện thoại trong túi áo rung. Một lần. Cô không lấy ra. Màn hình nằm quay vào ngực, tối và im.
6:27. Linh tháo sợi dây buộc đầu tiên khỏi cọc tre. Nút dây bị ẩm, siết chặt. Cô dùng móng tay cạy từng vòng. Móng tay trượt, để lại một vệt đau nhỏ ở đầu ngón cái.
Cô đưa ngón tay lên miệng theo phản xạ, rồi dừng lại. Đất còn bám dưới móng. Cô hạ tay xuống, lau vào khăn cũ treo trên cọc.
Chữa lành tâm hồn khi biết cất đi một lớp che
Khi sợi dây bung ra, một nửa tấm bạt rơi xuống nền gạch. Âm thanh nặng hơn cô tưởng. Không còn phạch phạch nữa. Chỉ một tiếng ụp, thấp, như một vật đã mệt.
Con mèo vàng nhảy khỏi thành chậu. Nó đến gần, ngửi mép bạt, rồi lùi lại vì mùi ẩm. Linh nói nhỏ: “Ừ, hôi thật.”
Câu nói bật ra làm cô hơi ngạc nhiên. Trong khu vườn buổi sáng, giọng cô nghe khàn, chưa kịp uống nước. Nhưng đó là giọng của cô. Không phải câu trả lời đã chuẩn bị sẵn cho ai.
Cô trải bạt ra sân để gấp. Mặt bạt loang lổ những vệt nước, đất, lá mục. Có một chiếc lá cải rụng dính ở giữa. Linh nhặt lá lên, định bỏ vào thùng rác, rồi đổi ý, đặt nó xuống gốc cây bạc hà.
Gấp một tấm bạt ướt không dễ. Mép này trượt khỏi mép kia. Nước còn đọng chảy ra theo đường gấp. Lần đầu, cô gấp lệch, phần lỗ thủng nằm ở ngoài. Linh cau mày. Bàn tay tự động mở ra để làm lại từ đầu cho thật thẳng.
Cô dừng.
Không cần thẳng hết.
Cô chỉ kéo mép bạt lại đủ để nó không quệt qua luống rau khi cất. Đường gấp hơi xiên. Nước vẫn rỉ ra ở một góc. Cô để vậy.
Một buổi sáng không cần phòng thủ bằng mọi giá
6:43. Linh dựng tấm bạt đã gấp vào sát tường, cạnh chiếc bay và bình tưới. Cô không vứt nó. Mưa vẫn sẽ quay lại. Có những thứ không cần biến mất mới chứng minh một người đã khác.
Luống cải lộ ra dưới nắng sớm. Không đẹp. Một hàng cây nghiêng, một hàng thưa, một khoảng đất bị nước khoét thành rãnh nhỏ. Linh lấy chiếc que tre, khơi nhẹ đường nước để phần đất lún không đọng thêm. Cô làm từng đoạn ngắn. Mỗi lần que chạm rễ, cô dừng lại.
Sau đó cô mở điện thoại. Tin nhắn chỉ là thông báo giao hàng đã qua từ tối qua. Cô tắt màn hình, đặt điện thoại lên mặt ghế ngoài hiên, không úp xuống.
Trước khi tưới cây, cô đọc vài dòng ngắn về phản ứng căng thẳng và cách cơ thể giữ lại tín hiệu nguy hiểm trên trang American Psychological Association. Cô không đọc hết. Chỉ đọc đến đoạn nói cơ thể đôi khi tiếp tục cảnh giác ngay cả khi tình huống đã qua.
Linh nhìn tấm bạt tựa vào tường. Nó vẫn cũ. Vẫn cần được phơi. Vẫn có lỗ thủng nhỏ gần đường may.
Nhưng nó không còn phủ lên luống cải.
7:02. Nắng lên khỏi mái nhà bên cạnh. Linh rót nước vào bình tưới. Dòng nước đập vào đáy bình nghe trong hơn tiếng mưa đêm trước. Cô tưới quanh gốc cải, rất thấp tay, để nước không làm lá non gập xuống.
Khi đi ngang tấm bạt, cô không kéo nó ra kiểm tra lại. Không mở ra xem đã gấp đúng chưa. Không nghĩ đến việc phải phơi ngay, giặt ngay, sửa ngay cái lỗ thủng.
Cô chỉ đặt chiếc khăn ẩm lên thành chậu, bước vào bếp, bật ấm nước.
Có lẽ chữa lành tâm hồn khi gấp lại tấm bạt cũ không phải là bỏ hết những thứ từng giúp mình sống qua mùa mưa. Đôi khi chỉ là nhận ra trời đã tạnh trong buổi sáng này, cây cần thêm ánh sáng trong buổi sáng này, và bàn tay mình có thể cất một lớp che đi mà không phải xin phép nỗi sợ.
Nước trong ấm bắt đầu sôi. Ngoài vườn, con mèo vàng quay lại nằm đúng chỗ tấm bạt vừa rời đi, mắt khép hờ dưới vệt nắng mới.







