nhật ký cảm xúc khi lau lại mặt bàn - Nhật ký cảm xúc khi lau lại mặt bàn sau bữa sáng

Nhật ký cảm xúc khi lau lại mặt bàn sau bữa sáng

Nhật ký cảm xúc khi lau lại mặt bàn được viết sau bữa sáng, lúc 7:12. Trên bàn còn vụn bánh mì, một vòng nước nhạt dưới đáy ly và chiếc khăn lau bị vắt hờ qua lưng ghế. Tôi đứng nhìn chúng lâu hơn bình thường.

Sáng nay không có chuyện gì lớn. Không cãi nhau. Không tin nhắn làm tim đập nhanh. Không cuộc gọi bị bỏ lỡ. Chỉ là khi cầm ly lên, tôi thấy cổ tay mình hơi mỏi, như đã nắm một thứ gì từ đêm qua mà chưa chịu buông.

Tôi mở sổ. Trang giấy trắng nằm cạnh vệt nước. Cả hai đều chờ.

Nhật ký cảm xúc khi lau lại mặt bàn sau bữa sáng

7:16. Tôi gom vụn bánh bằng cạnh bàn tay. Vụn nhỏ dính vào da. Tôi phủi xuống chiếc đĩa, rồi lại thấy vài mảnh còn sót ở khe gỗ. Những mảnh ấy làm tôi khó chịu một cách vô lý. Tôi muốn lau thật nhanh để căn bếp trở lại sạch, để trong người cũng sạch theo.

Nhưng khăn lau còn ẩm. Khi kéo qua mặt bàn, nó để lại một đường nước mờ. Tôi phải lau lần hai. Lần hai chậm hơn. Đường nước biến mất, nhưng chỗ gỗ sẫm màu hơn một chút. Tôi nhìn nó và nhớ tối qua mình đã đọc một email ba lần, không trả lời, rồi tự trách vì không đủ gọn gàng trong cách sống.

Tôi viết vào sổ: “Sáng nay mình khó chịu với vụn bánh.”

Câu đó ngắn. Hơi ngớ ngẩn. Nhưng khi viết xong, vai tôi hạ xuống một chút. Có lẽ vì lần đầu trong buổi sáng, tôi không bắt cảm giác kia phải mang một cái tên đẹp hơn.

Khi vệt nước nói thay phần chưa rõ

Tôi đặt bút xuống. Ngoài hành lang có tiếng dép kéo qua nền gạch. Một người hàng xóm ho nhẹ. Nồi cơm điện trên kệ bật tiếng tách rất nhỏ dù không ai dùng. Những âm thanh bình thường làm căn phòng có viền.

Tôi lau tiếp phía dưới lọ muối. Có một vòng tròn bụi mịn ở đó. Tôi nhấc lọ lên, lau quanh, rồi đặt lại lệch sang phải. Lọ muối không trở về đúng vị trí cũ. Tôi nhận ra mình cũng không cần ép buổi sáng trở về đúng một hình dạng quen.

Trong sổ, tôi viết thêm ba dòng:

“Mình đang muốn mọi thứ sạch ngay.
Mình sợ nếu để sót một mảnh vụn, cả ngày sẽ hỏng.
Nhưng mặt bàn chỉ cần được lau thêm một lần.”

Ba dòng ấy không làm tôi nhẹ bẫng. Chúng chỉ làm bàn tay tôi thôi siết chặt khăn lau.

Viết vài dòng trước khi dọn nốt phần còn lại

7:28. Tôi rửa khăn dưới vòi nước. Nước chảy qua lớp vải, cuốn vụn bánh xuống lưới lọc. Tôi vắt khăn. Cổ tay đau nhẹ. Cơn đau ấy thật hơn mọi câu “mình ổn” mà tôi định viết.

Tôi quay lại bàn, lau lần cuối theo chiều vân gỗ. Không lau vòng tròn nữa. Không chà mạnh ở chỗ vệt nước đã mất. Khi khăn đi qua, mặt bàn sáng lên vừa đủ.

Tôi ghi thời gian vào mép trang: 7:31. Bên dưới, tôi viết: “Mình có thể bắt đầu ngày này dù nó chưa gọn.”

Câu đó không phải khẩu hiệu. Nó được đặt cạnh chiếc đĩa còn dính một vệt bơ, cạnh ly nước chưa rửa, cạnh lọ muối đang lệch. Vì vậy nó không quá xa tôi.

Một cách viết nhật ký không cần làm quá lên

Nếu có ai hỏi hôm nay tôi đã làm gì để chăm sóc mình, có lẽ tôi sẽ thấy ngại khi trả lời: tôi lau bàn và viết về vụn bánh. Nhưng đó là sự thật. Có những buổi sáng, sự chú ý nhẹ nhàng với hiện tại chỉ đi qua một chiếc khăn ẩm và vài dòng chữ không tròn trịa.

Tôi đóng sổ sau khi mực khô. Không gạch chân. Không trang trí. Tôi để sổ ở góc bàn, nơi trước đó có vòng nước. Rồi tôi đem đĩa ra bồn rửa.

Trước khi rời bếp, tôi quay lại nhìn mặt bàn. Nó không hoàn hảo. Có một vệt xước nhỏ gần cạnh phải mà tôi chưa từng để ý. Tôi chạm vào vệt xước bằng đầu ngón tay, rồi tắt đèn.

Xem thêm những bài viết nhật ký cảm xúc để giữ lại các buổi sáng nhỏ như vậy.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *