Vạt nắng ban mai
Sáng nay, thành phố đón tôi bằng một dải nắng hanh hao rót mật qua khung cửa sổ, khẽ khàng như sợ làm thức giấc những nỗi buồn còn ngủ quên.
Tôi ngồi bên tách trà ấm, chợt nhớ về lời hứa của thời gian rằng vào một ngày thật đẹp, người ấy nhất định sẽ xuất hiện. Đó sẽ là người nhìn thấu những vết xước cũ kỹ mà bấy lâu nay bạn vẫn hì hục giấu kín, rồi dùng sự dịu dàng của họ để xoa dịu chúng một cách thật tự nhiên.
Bạn biết không, cái ngày người ấy đến, mọi sự chờ đợi đằng đẵng bỗng chốc hóa thành một điều xứng đáng đến lạ kỳ.
Người ấy sẽ không để bạn phải loay hoay với cơn mưa bất chợt hay một mình đối diện với những buổi hoàng hôn lặng lẽ nữa.
Hai người sẽ cùng nhau lang thang qua những con phố Hà Nội thơm mùi hoa sữa, cùng hít hà hơi lạnh của mùa thu và thưởng thức những món ăn nóng hổi ven đường.
Chăm sóc bản thân
Chẳng cần những lời thề non hẹn biển to tát, chỉ cần những cái nắm tay thật chặt trong túi áo khoác, những cái ôm khi bạn mệt mỏi và một đôi mắt biết cười luôn dõi theo bạn. Thế giới này hóa ra chẳng hề khô khốc, nó chỉ đang đợi người ấy đến để đánh thức sự dịu dàng trong bạn mà thôi.
Vậy nên, trong lúc người ấy còn đang bận rộn rẽ sóng vượt gió để tìm đến bên bạn, hãy cứ chăm sóc bản thân mình thật tốt nhé.
Hãy cứ yêu chiều chính mình, mặc một chiếc váy xinh, ngắm một nhành hoa nở và mỉm cười với gương mỗi sáng. Mỗi một ngày trôi qua là một bước chân gần hơn đến cuộc gặp gỡ định mệnh đó, nên hãy cứ bình tâm và chờ đợi thêm một chút thôi.
Đừng vội vã, người ấy đang trên đường đến để bù đắp cho bạn cả một đời dịu dàng.


Để lại một bình luận