Một sáng nhìn lại mình

Một sáng nhìn lại mình

Sáng nay trời dịu lạ.
Nắng mỏng như tơ, rơi nghiêng qua khung cửa sổ. Gió khẽ lay tấm rèm, mang theo mùi cà phê còn ấm.

Mình ngồi yên một lúc, nghe tiếng chim ngoài hiên và chợt nhận ra… có nhiều điều trước giờ mình vẫn tin, chỉ vì mình muốn tin thế thôi.

Có khi mình nhìn một người bằng nỗi sợ cũ.
Nghe một câu nói bằng tâm trạng đã mệt từ hôm qua.
Rồi vội vàng kết luận.

Hóa ra mắt thấy, tai nghe, đôi lúc cũng chỉ là chiếc gương mờ, phản chiếu điều lòng mình đang nghĩ.

Mình thử thở chậm lại.
Thử mở cửa sổ rộng hơn.
Ánh sáng tràn vào, mọi thứ bỗng rõ ràng và hiền hơn.

Có lẽ cuộc sống cũng vậy.
Khi thôi khăng khăng giữ lấy điều mình muốn, mình mới đủ nhẹ để nhìn mọi thứ như nó đang là.

Buổi sáng trôi qua rất khẽ.
Trong lòng cũng khẽ thôi.
Như một mặt hồ vừa được gió vuốt lại, phẳng và yên.

“Bình yên đến khi ta thôi nhìn đời qua lớp sương của chính mình.”

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *