Nhà là nơi có người thương mình

Nhà là nơi có người thương mình

Nhà là nơi

Có một cậu con trai miền Tây.
Người ta nhìn vào ai cũng bảo sướng.

Đích tôn. Con một.
Lại còn học hành thành đạt, lên Sài Gòn làm việc tốt, lương cao.
Ba mẹ ở quê được lo đầy đủ. Điện nước, thuốc men, bảo hiểm… không thiếu thứ gì.

Nghe qua, đúng là một gia đình trọn vẹn.

Nhưng chỉ có cậu mới biết, trong lòng mình vẫn có một khoảng trống rất lâu rồi chưa được lấp.

Hồi nhỏ, mẹ ruột rời đi.
Ba với mẹ sau chỉ lo cơm ăn, tiền học.
Vậy thôi.

Không có cái ôm nào trước khi ngủ.
Không có ai hỏi “hôm nay con mệt không”.
Cậu cứ nghĩ nhà ai cũng vậy.

Cho đến khi lấy vợ.

Lần đầu tiên được ba mẹ vợ dặn mặc thêm áo vì sợ lạnh.
Lần đầu tiên có người chờ cửa khuya.
Lần đầu tiên, cậu biết cảm giác được lo lắng nó ấm đến vậy.

Có lần cậu bệnh nặng.
Ba mẹ vợ thức trắng đêm chăm.
Còn ba mẹ ruột lên thăm, chỉ trách: “Bệnh làm tụi tao cực”.

Cậu nhìn vợ lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt.
Tim mình cũng nghẹn lại.

Ngày xưa lên Sài Gòn lập nghiệp, túi chỉ có hai triệu.
Cậu từng ngập ngừng xin ba mẹ thêm ít tiền cọc phòng.
Nhận lại một câu “nhà không có”.

Rồi tự mình xoay xở.
Ăn mì gói, đi xe buýt, chắt chiu từng đồng.
Thành phố rộng vậy mà nhiều lúc thấy mình nhỏ xíu.

Giờ có gia đình riêng, ba mẹ lại muốn vợ bỏ hết công việc để về quê làm dâu.
Cậu thương vợ nên gánh việc nhà, che chở cho cô ấy.
Chỉ mong cô bớt tủi thân.

Nhiều đêm nằm cạnh nhau, cậu chợt nghĩ…
Hóa ra thứ mình thiếu từ nhỏ không phải tiền.
Chỉ là một chút dịu dàng thôi.

Một cái ôm

Một câu hỏi han.
Một người thật lòng đứng về phía mình.

Thế nên dạo này, cậu ít về quê hơn.
Không phải vì hết thương.
Chỉ là muốn giữ lòng mình yên một chút.
Và giữ bình yên cho người phụ nữ đã cùng mình đi qua bao năm tháng.

Có lúc đứng dưới chân cầu Cầu Mỹ Thuận, nhìn con nước lặng lẽ trôi, cậu chợt hiểu ra.

Nhà không nhất thiết là nơi mình sinh ra.
Nhà là nơi có người chờ mình về.
Nơi có một bữa cơm nóng.
Và một ánh mắt thương mình thật lòng.

Vậy thôi, cũng đủ rồi.

“Nơi nào có yêu thương dịu dàng chờ đợi, nơi đó là nhà.”

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *