Tháng mười hai đến rất khẽ
Sáng mở cửa đã thấy nắng vàng hơn một chút, gió cũng dịu lại. Như thể năm cũ đang đi chậm để chờ ai đó kịp ngoảnh đầu nhìn.
Ngoài phố người ta vội vã hơn, xe cộ nối nhau dài mãi. Nhưng trong lòng mình lại chậm lại. Tự nhiên nhớ nhà, nhớ mùi cơm mới, nhớ tiếng mẹ gọi với từ bếp.
Những ngày cuối năm lúc nào cũng vậy. Ban ngày tất bật, tối về ngồi bên cửa sổ nghe gió thổi qua tán cây, thấy lòng mềm đi.
Thỉnh thoảng bắt gặp vài tà áo dài chụp hình dưới nắng, vài sạp hàng đỏ rực câu đối, đèn lồng. Thành phố như khoác chiếc áo ấm, rộn ràng mà hiền.
Mình tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần gói bánh, bếp lửa tí tách, khói bay lên thơm mùi lá dong.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đủ đầy
Hóa ra điều mong nhất chẳng phải điều gì lớn lao, chỉ là một bữa cơm đông đủ.
Một buổi chiều ngồi cạnh nhau, nghe thời gian trôi thật chậm.
Cuối năm, giữa bao bộn bề, tự dưng chỉ muốn sống nhẹ lại, để lòng mình yên như nắng cuối ngày.


Để lại một bình luận