tin nhắn chưa gửi lần này không phải là chữ. Đó là tấm ảnh bát canh rau ngót lúc 19:37.
Lam chụp nó ở bàn ăn nhỏ trong bếp. Đèn tuýp hơi nhấp nháy. Mặt bàn nhựa có một vết xước dài chạy ngang chỗ cô đặt đôi đũa. Trong ảnh, bát canh nghiêng một chút vì cô cầm máy bằng một tay.
Khung chat của anh mở sẵn. Ô nhập trống. Biểu tượng gửi màu xanh nằm bên phải, nhỏ và sáng.
Tin nhắn chưa gửi nằm trong một tấm ảnh
tin nhắn chưa gửi từng là thói quen của Lam sau mỗi bữa ăn. Thấy món gì quen, cô chụp lại. Có khi chỉ gửi một câu: “Hôm nay em nấu giống hồi đó.” Anh thường trả lời bằng một biểu tượng mặt cười, hoặc hỏi cô có bỏ nhiều tiêu không.
Tối nay, mùi rau ngót làm Lam nhớ căn bếp cũ của mẹ anh. Chiếc muôi nhôm. Cái rổ úp cạnh bồn rửa. Lần đầu tới đó, cô đã lúng túng nhặt rau quá lâu, để lá non lẫn với cọng già. Mẹ anh không nói gì, chỉ kéo chiếc ghế thấp lại gần.
19:41. Lam nhìn tấm ảnh trong khung gửi thử. Ngón cái cô đặt sát nút xanh. Một giọt nước canh dính ở mép bát ngoài đời, nhưng trong ảnh không thấy.
Cất điện thoại xuống cạnh đôi đũa
Lam bấm vào tấm ảnh, phóng to rồi thu nhỏ. Cô thấy góc bàn thiếu một chiếc ly. Trước đây, anh hay đặt ly nước ở đó. Cô thoát ra, không xóa ảnh. Cũng không gửi.
Cô mở thư mục “không gửi”, lưu tấm ảnh kèm dòng: “Bát canh rau ngót, ăn khi còn nóng.” Dòng chữ nghe như dặn một người khác. Lam đọc lại một lần, rồi khóa màn hình.
Căn bếp yên. Nồi canh trên bếp còn bốc hơi. Lam kéo ghế ngồi xuống. Chân ghế ma sát với nền gạch, tạo một tiếng rít ngắn. Cô cầm đũa, gắp miếng rau đầu tiên. Rau hơi mềm.
Tin nhắn chưa gửi vẫn nằm trong máy, cùng tấm ảnh hơi lệch. Nhưng bát canh trước mặt bớt nóng từng phút. Lam ăn hết nửa bát rồi mới mở điện thoại lại, chỉ để tắt màn hình cho tối hẳn.
Đọc thêm về expressive writing và việc viết ra cảm xúc tại Psychology Today.







