Cứ mỗi độ Tết qua đi, lòng tôi lại nao nao khi nghĩ về ngày trở lại. Cái Tết nào cũng vậy, vui nhất là những ngày đầu sum họp, nhưng rồi cũng đến lúc phải tạm biệt.
Sáng nay, tôi ngồi trong bếp nghe mẹ hỏi: “Mai đi mấy giờ đấy con?”. Tôi bảo 2 giờ chiều. Mẹ lại hỏi có mang đồ ăn gì đi không, giò, thịt gà, bánh chưng… Tôi cười bảo thôi, tủ lạnh ở phòng trọ chật lắm. Bố ngồi bên cạnh bảo: “Ừ mày đi học thì mai kia tao cũng đi làm”. Giọng bố mẹ vẫn bình thản thế, nhưng tôi nhìn thấy trong mắt cả một khoảng lặng.
Ai bảo không buồn khi sắp xa nhau.
Tôi vẫn nhớ cái ngày xuống xe ở bến quê, lòng rộn ràng biết bao. Vậy mà giờ đây, nhìn cơn mưa chiều cuối đông, thấy lòng mình cũng hiu hiu theo. Cái không khí ngày trở lại bao giờ cũng khác lạ lắm. Nó không ồn ào, không rộn rã, chỉ lặng lẽ như chính những bước chân cuối cùng trong nhà trước khi khép cổng.
Tôi cố cười thật tươi để bố mẹ yên tâm. Nhưng tôi biết, tối nay trên chuyến xe ngược lên thành phố, và cả những đêm đầu tiên trong căn phòng trọ quen thuộc, tôi sẽ lại nhớ nhà da diết. Nhớ mâm cơm mẹ nấu, nhớ tiếng bố hỏi han, nhớ cả cái không khí ấm áp mà mỗi năm chỉ có mấy ngày.
Nhưng rồi ai cũng phải lớn lên thôi. Ai cũng phải tập làm quen với những chuyến đi, những lần tạm biệt để trở về. Hành trang tôi mang theo lần này không chỉ có bánh chưng, giò lụa mẹ gói ghém, mà còn có cả tình yêu thương và những lời dặn dò.
Hà Nội vẫn ở đó, vẫn ồn ào và vội vã. Và tôi lại bắt đầu một năm mới với thật nhiều dự định.
Còn bạn, chiếc vali rời nhà năm nay của bạn có nặng không?
“Bố mẹ lúc nào cũng sợ con mình ở xa thiếu thốn, sợ con không được ăn ngon như khi ở nhà.”



