Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 34: Dòng Tin Nhắn Không Có Dấu Chấm
tin nhắn chưa gửi nằm trên màn hình của Lam và không có dấu chấm.
22:06. Câu cuối cùng dừng ở chữ “mệt”. Con trỏ nhấp nháy ngay sau đó, làm chữ ấy như còn đang thở. Lam ngồi ở mép giường, một chân đặt trên sàn, một chân co lên. Dưới gầm bàn, hộp giày cũ hé nắp, lộ ra đoạn dây sạc màu trắng đã ngả vàng.
Cô đọc lại: “Em mệt”. Hai chữ quá thẳng. Tay cô tự thêm “một chút thôi”, rồi dừng.
Tin nhắn chưa gửi không cần làm dịu giọng
tin nhắn chưa gửi của Lam thường trải qua nhiều lớp sửa. Cô bớt dấu chấm than. Cô thêm mặt cười. Cô đổi “em buồn” thành “em hơi lạ”. Mỗi lần sửa xong, câu chữ trông ngoan hơn, còn vai cô cứng hơn.
Trên bàn có chiếc ly thủy tinh anh từng mua ở cửa hàng tiện lợi. Miệng ly sứt một vết rất nhỏ. Mỗi lần rửa, ngón tay cô đều tìm đúng chỗ sứt đó. Cảm giác sắc mỏng kéo cô về buổi tối anh nói: “Đừng làm mọi chuyện nặng lên.”
Chuyển câu chữ ra khỏi khung chat
22:14. Lam xóa “một chút thôi”. Câu lại còn “Em mệt”. Không dấu chấm. Không xin lỗi. Cô để nó nằm trong khung chat thêm mười giây.
Sau đó cô chọn toàn bộ câu, cắt đi, mở ghi chú. Trong ghi chú, cô dán câu đó xuống dòng thứ ba, dưới hai câu đã viết từ tuần trước. Ba câu đứng cạnh nhau, cụt và không đẹp.
Cô không gửi. Nhưng cô cũng không xóa.
Tin nhắn chưa gửi lần này không biến mất vào thùng rác. Lam đặt tên ghi chú là “những câu chưa cần gửi”. Cô tắt màn hình, úp điện thoại xuống cạnh chiếc ly sứt miệng, rồi dùng móng tay đẩy hộp giày vào sâu hơn dưới bàn.
22:23. Căn phòng còn sáng một đèn ngủ. Lam đứng dậy rửa ly. Khi ngón tay chạm vết sứt, cô rút chậm lại, không siết miếng bọt biển như mọi lần.
Đọc thêm về viết biểu đạt và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.







