tin nhắn chưa gửi nằm trong khung soạn thảo từ 9:12 tối, dài đúng một dòng rưỡi.
La để ngón cái trên nút gửi. Không bấm. Màn hình sáng lên khuôn mặt cô trong cửa kính ban công: tóc buộc lệch, vai áo có một vệt nước nhỏ từ lúc rửa cốc.
“Em chỉ muốn nói là hôm đó em không cố ý im lặng.”
Dòng chữ đứng yên. Dấu nháy cuối câu chớp đều.
Tin nhắn chưa gửi và khoảng dừng trước nút gửi
Trong phòng khách, quạt trần quay số hai. Mỗi vòng phát ra một tiếng lách cách rất nhẹ. Trên bàn, cốc thủy tinh còn một lớp nước dưới đáy. La đã uống hết từ lâu, nhưng không mang vào bếp.
Cô mở lại đoạn chat cũ.
Tin nhắn cuối cùng của anh cách đây ba tuần: “Ừ, vậy thôi.”
Không giận dữ. Không dài. Chính vì ngắn nên La đã đọc nó nhiều lần hơn mức cần thiết. Cô từng muốn trả lời ngay. Rồi từng muốn gọi. Rồi từng muốn viết một đoạn thật rõ, đủ để người kia hiểu rằng cô không hề lạnh lùng như cách mình đã đứng ở cửa quán hôm đó.
Nhưng mỗi lần mở khung chat, cổ tay cô lại cứng. Ngón cái gõ nhanh. Xóa cũng nhanh.
Dấu ba chấm của anh không xuất hiện nữa. Không ai đang gõ.
La đứng dậy, cầm cốc vào bếp. Nền gạch hơi mát dưới bàn chân. Ở bồn rửa, miếng rửa chén có mùi chanh nhạt. Cô xả nước, nhìn vòng nước xoáy quanh đáy cốc, rồi tắt vòi khi bọt cuối cùng trôi đi.
Điện thoại để ngoài bàn rung nhẹ.
Cô lau tay vào khăn. Chậm hơn mọi khi.
Khi câu giải thích không còn phải dài thêm
Thông báo chỉ là mẹ hỏi mai có về ăn cơm không. La trả lời mẹ trước: “Mai con về trễ một chút.”
Sau đó cô quay lại khung chat kia.
Dòng tin nhắn chưa gửi vẫn nằm đó. La đọc lại. Câu này đúng. Nhưng phía sau nó còn mười câu khác đang chen vào: vì em sợ cãi nhau ở nơi đông người; vì em nghe thấy giọng mình run; vì em thấy anh nhìn đồng hồ; vì em tưởng im lặng sẽ làm mọi thứ bớt xấu.
Cô đặt điện thoại xuống bàn. Lưng máy chạm mặt gỗ kêu một tiếng cộc nhỏ.
Hồi bé, mỗi lần làm vỡ chén, La thường nói rất nhanh. Con trượt tay. Con không thấy nó ở mép bàn. Con định dọn mà chưa kịp. Mẹ cô hay đứng im nghe hết, rồi chỉ vào cây chổi.
“Dọn trước đã.”
La mở ứng dụng ghi chú. Cô chép dòng tin nhắn sang đó. Bên dưới, cô viết thêm những câu chen vào. Viết cho hết. Không sửa. Không đặt dấu chấm ở vài chỗ.
9:38.
Khi quay lại khung chat, cô xóa phần “chỉ muốn nói là”. Câu còn lại ngắn hơn:
“Hôm đó em không cố ý im lặng.”
La nhìn nó rất lâu. Rồi cô không gửi.
Cô bấm chọn tất cả, cắt dòng chữ, dán vào ghi chú. Khung chat trống. Dấu nháy vẫn chớp, nhưng không còn chữ nào để đẩy đi.
Ngoài ban công, một nhà bên cạnh kéo cửa sắt xuống. Âm thanh gắt, rồi kết thúc.
La mở một bài về giao tiếp sau chia tay trên Psychology Today, đọc tiêu đề, rồi đóng lại. Cô chưa cần lời khuyên. Cô cần nhìn xem tay mình có còn run không.
Không run nhiều.
Cô gửi cho mẹ thêm một tin: “Mẹ để phần canh thôi, con không ăn cơm nhiều.”
Màn hình tự tối sau ba mươi giây. La không chạm vào để giữ nó sáng.
Trong ghi chú, câu chưa gửi vẫn ở đó. Nhưng lần đầu tiên tối nay, nó không đứng giữa cô và mọi thứ còn lại trong căn phòng.



