Nhật Ký Cảm Xúc Khi Gấp Lại Tấm Chăn Trên Ghế Sofa
Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tấm chăn bắt đầu lúc 6:41, khi tôi bước ngang qua phòng khách và thấy nó vẫn nằm cuộn trên ghế sofa như một người vừa rời đi rất vội.
Tấm chăn màu xám nhạt. Một góc rơi xuống gần sàn, chạm vào chiếc dép trong nhà. Trên bàn trà có nửa ly nước để qua đêm, mặt nước đục bởi một vòng bụi rất mỏng. Điều khiển tivi nằm úp, pin lộ ra vì nắp sau chưa đóng kín.
Tôi đứng ở cửa phòng khách lâu hơn cần thiết.
Vai trái mỏi. Dưới mắt có cảm giác nặng như ai đặt hai đồng xu nhỏ lên đó. Đêm qua tôi đã ngủ ở đây, không phải vì sofa dễ chịu, mà vì phòng ngủ quá yên. Sự yên ấy làm tiếng thở của mình rõ lên. Tôi không muốn nghe.
Buổi sáng không hỏi lý do. Nó chỉ chiếu một vệt nắng lên tấm chăn nhàu.
Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tấm chăn và nhìn căn phòng như nó đang là
6:46. Tôi cầm góc chăn rơi xuống sàn. Vải lạnh ở phần chạm gạch, ấm hơn ở phần còn giữ hơi người. Sự khác nhau rất nhỏ ấy làm tôi khựng lại. Đêm qua có lẽ tôi đã co chân lên ghế, kéo chăn tới cổ, rồi thức một lúc lâu mà không bật đèn.
Tôi nhớ tiếng xe máy ngoài ngõ lúc 1:12. Nhớ màn hình điện thoại sáng lên vì một thông báo không quan trọng. Nhớ mình đã lật úp điện thoại mạnh hơn mức cần thiết, như thể tiếng cộc nhỏ trên mặt bàn có thể chặn hết phần còn lại của đêm.
Không có chuyện gì lớn xảy ra. Chỉ là một ngày dài, vài câu nói chưa kịp trả lời, một email đọc xong mà cổ họng khô đi, và cảm giác nếu nằm lên giường thì mọi thứ sẽ hiện rõ hơn.
Ghế sofa nhận hết những thứ đó. Tấm chăn cũng vậy.
Gấp chăn không phải để chứng minh mình đã ổn
Tôi từng có thói quen dọn rất nhanh sau những buổi tối rối. Ly nước đổ đi. Chăn gấp vuông. Gối vỗ phồng. Điện thoại lau sạch dấu tay. Căn phòng nhìn lại ngay ngắn, còn người thì tiếp tục đi qua ngày mới như chưa có một đêm nào bị bỏ lại trên ghế.
Sáng nay, tôi không muốn làm động tác ấy quá nhanh.
Tôi kéo tấm chăn ra khỏi khe ghế. Một mẩu giấy ăn rơi xuống. Trên đó có vệt son rất mờ, chắc từ lúc tôi lau môi sau khi uống trà nguội. Tôi nhặt nó lên, định vo tròn. Rồi thôi. Tôi đặt nó vào thùng rác mà không siết tay.
Chăn được trải ngang trên ghế. Những nếp gấp cũ hiện ra: một đường chéo từ góc trái xuống giữa, hai vệt nhăn gần mép, vài sợi tóc mắc ở lớp vải bông. Tôi dùng lòng bàn tay miết nhẹ. Không cố làm phẳng hết.
Có một đoạn trên trang American Psychological Association nói cơ thể có thể phản ứng với căng thẳng trước khi mình kịp gọi tên nó. Tôi đọc câu ấy nhiều lần trước đây, nhưng sáng nay nó không nằm trên màn hình. Nó nằm ở vai trái, ở cổ tay cầm mép chăn, ở cách tôi né phòng ngủ bằng một chiếc sofa ngắn hơn chiều cao của mình.
Tôi lấy sổ từ ngăn bàn. Bìa sổ có vết cong ở góc dưới vì từng bị đặt dưới ly nước. Cây bút xanh không ra mực ngay. Tôi quẹt thử ba đường ở cuối trang. Đường thứ tư mới liền.
Cách viết nhật ký cảm xúc từ một việc nhỏ trong buổi sáng
6:58. Tôi viết ngày tháng trước. Sau đó là giờ. Rồi một câu rất ngắn: “Mình đã ngủ ở sofa vì chưa muốn vào phòng.”
Câu ấy nằm trên giấy, không đẹp. Chữ “sofa” thấp hơn những chữ còn lại. Dấu huyền trong chữ “phòng” kéo dài, như tay tôi dừng lâu ở đó.
Tôi không viết tiếp ngay.
Ngoài ban công, có tiếng người kéo cửa sắt. Một chiếc xe tải lùi lại, phát ra âm thanh bíp đều đều. Trong bếp, tủ lạnh chạy bằng tiếng rè nhỏ. Những âm thanh bình thường chen vào phòng khách, làm câu vừa viết bớt giống một lời thú nhận.
Tôi thêm dòng thứ hai: “Sáng nay mình gấp chăn chậm hơn.”
Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tấm chăn không cần biến thành bản kiểm điểm. Tôi không cần liệt kê vì sao mình yếu, vì sao mình né, vì sao một căn phòng yên lại làm người ta khó nằm xuống. Tôi chỉ cần viết đủ gần với việc vừa xảy ra để cơ thể biết rằng nó không bị kéo đi quá nhanh.
Khi trang giấy giữ lại điều mình thường dọn mất
7:09. Tôi gấp chăn lần thứ nhất. Mép vải không trùng nhau. Tôi mở ra, định làm lại cho thẳng. Rồi tôi nhìn hai dòng trong sổ.
Chậm hơn.
Tôi để mép vải lệch một chút và gấp tiếp. Tấm chăn nhỏ lại bằng một hình chữ nhật mềm, phồng ở giữa. Tôi đặt nó lên tay vịn sofa. Không cất vào tủ. Không giấu bằng một chiếc gối trang trí. Nó vẫn ở đó, nhưng không còn rơi xuống sàn.
Tôi rửa ly nước trên bàn. Khi nghiêng ly, vòng bụi tan ra thành một vệt xám rồi trôi xuống bồn. Tôi úp ly lên giá, nghe tiếng thủy tinh chạm inox rất nhẹ.
Điện thoại vẫn úp. Tôi lật nó lên. Có ba thông báo. Tôi đọc tên người gửi, không mở ngay. Bàn tay không còn lạnh như lúc cầm mép chăn.
Tôi quay lại sổ và viết thêm một dòng: “Mình chưa muốn trả lời ngay, nhưng mình đã nhìn thấy tin nhắn.”
7:22. Phòng khách không hoàn toàn gọn. Gối tựa còn lõm. Nắp pin điều khiển vẫn chưa đóng. Trên sofa, tấm chăn được gấp lệch và nằm yên như một vật vừa được thừa nhận.
Tôi pha một cốc nước ấm. Khi cầm cốc đi ngang qua ghế, tôi không tránh nhìn vào chỗ mình đã ngủ đêm qua.
Có những buổi sáng, việc viết nhật ký cảm xúc không bắt đầu bằng câu hỏi lớn. Nó bắt đầu bằng một góc chăn rơi xuống sàn, một vai mỏi, một căn phòng có bằng chứng rằng mình đã đi qua đêm theo cách không được đẹp lắm. Nếu gấp lại quá nhanh, mọi dấu vết biến mất trước khi mình kịp hiểu cơ thể đã cố làm gì để chịu đựng.
Tấm chăn vẫn lệch. Trang sổ vẫn chỉ có ba dòng. Nhưng tôi đã không xóa căn phòng khỏi mình. Tôi chỉ gấp nó lại vừa đủ để có chỗ ngồi xuống.







