mất ngủ vì lo âu - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 39: Mép Rèm Sáng Lúc Bốn Giờ

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 39: Mép Rèm Sáng Lúc Bốn Giờ

mất ngủ vì lo âu làm An nhận ra mép rèm sáng trước cả tiếng chuông báo thức.

4:02. Một vệt xám mỏng nằm trên tường, ngay chỗ lớp sơn bị tróc bằng móng tay. Máy lạnh vẫn chạy. Ly nước trên ghế thấp còn một nửa. An nằm nghiêng, bàn tay kẹp giữa hai đầu gối, nghe bụng mình co lại theo từng tiếng xe tải dưới đường.

Điện thoại úp mặt cạnh ly nước. Cô biết nếu lật lên, màn hình sẽ cho cô một con số. Con số ấy thường kéo theo một phép tính: còn ngủ được bao lâu, mai sẽ mệt thế nào, có nên hủy buổi hẹn không.

Mất ngủ vì lo âu cạnh mép rèm sáng

mất ngủ vì lo âu không ồn. Nó chỉ kéo mắt An về phía rèm, như thể bên ngoài có ai đang đợi cô phạm lỗi. Mùi vải ẩm ở góc phòng làm cô nhớ sáng thi cuối kỳ năm lớp mười hai. Mẹ kéo rèm thật mạnh, nói muộn rồi, còn cô ngồi trên giường với tờ giấy nháp nhàu trong tay.

Từ hôm đó, ánh sáng sớm luôn giống một lời nhắc quá sớm. An ghét cảm giác bị gọi dậy khi người còn chưa kịp rời khỏi đêm.

Để điện thoại nằm yên trên ghế

4:09. An chống tay ngồi dậy. Cô không bật đèn. Cô kéo rèm vào thêm một chút, chỉ đủ che vệt sáng trên tường. Thanh rèm va nhẹ vào khung nhôm. Âm thanh khô và nhỏ.

Cô nhìn điện thoại. Ngón tay đã chạm vào cạnh máy. Rồi cô rút tay lại, cầm ly nước thay vào đó. Nước nguội, có mùi thủy tinh để qua đêm. Cô uống hai ngụm chậm, đặt ly xuống đúng vòng tròn cũ trên mặt ghế.

Mất ngủ vì lo âu vẫn nằm trong ngực. Nhưng màn hình không sáng lên. An kéo chăn ngang bụng, đếm ba tiếng xe đi qua rồi thôi đếm. 4:17. Mép rèm vẫn hở một đường mảnh. Cô để nó như vậy.

Tham khảo thêm về lo âu và giấc ngủ tại Sleep Foundation.


an.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *