Những Đêm Không Ngủ – Chặng 45: Ly Nước Bên Mép Giường
mất ngủ vì lo âu làm An nghe được cả tiếng đồng hồ trong ngăn kéo.
2:41. Phòng tối, chỉ có một vệt xanh rất mỏng từ cục sạc dưới chân bàn. Tiếng tích tắc nằm sau lớp gỗ, đều đến mức An thấy hai hàm răng mình chạm nhẹ vào nhau.
Cô đã cất chiếc đồng hồ vào ngăn kéo từ tuần trước. Mặt kính trầy ở góc trái. Dây da cứng vì lâu không đeo. Nhưng âm thanh vẫn đi qua khe hở, chạm vào tai cô mỗi khi căn phòng ngừng thở.
Mất ngủ vì lo âu và tiếng tích tắc nhỏ
mất ngủ vì lo âu thường bắt đầu bằng một tiếng rất nhỏ. An kéo chăn lên ngang vai. Bàn chân cô tìm mép nệm như muốn chắc rằng mình vẫn nằm ở đây, không phải trong phòng khách cũ nơi ba từng đi qua đi lại trước ngày nộp viện phí.
Hồi đó cũng có một chiếc đồng hồ treo tường. Kim giây chạy to. Mẹ ngồi bên bàn, gấp đi gấp lại tờ giấy hẹn. An mười sáu tuổi, giả vờ ngủ trên sofa, mắt mở vào lưng ghế.
2:49. Tiếng tích tắc trong ngăn kéo làm cổ họng cô khô.
Tháo pin thay vì kiểm tra điện thoại
An ngồi dậy. Cô đặt hai bàn chân xuống sàn. Gạch lạnh và hơi dính bụi. Tay cô mở ngăn kéo chậm để ray trượt không rít lên. Chiếc đồng hồ nằm giữa mấy tờ hóa đơn cũ và một cây bút hết mực.
Cô cầm nó ra. Mặt kính bắt một chấm sáng xanh. Nắp pin phía sau khó mở. An dùng móng tay bẩy hai lần mới được. Viên pin tròn rơi vào lòng bàn tay, nhẹ đến mức cô tưởng mình làm mất.
Im.
Mất ngủ vì lo âu vẫn còn ở vai và sau gáy. Nhưng căn phòng bớt một tiếng. An đặt viên pin vào chén nhỏ trên bàn, để chiếc đồng hồ nằm ngửa cạnh đó. Cô không nhìn điện thoại.
2:57. Cô quay lại giường, kéo chăn qua bụng. Lần này, khi một chiếc xe máy chạy dưới đường, cô chỉ nghe tiếng xe. Không có tiếng kim giây đếm thay cô.
Tham khảo thêm về lo âu và giấc ngủ tại Sleep Foundation.







