chữa lành tâm hồn khi buộc lại cọc tre - Chữa Lành Tâm Hồn Khi Buộc Lại Chiếc Cọc Tre

Chữa Lành Tâm Hồn Khi Buộc Lại Chiếc Cọc Tre

Chữa lành tâm hồn khi buộc lại cọc tre bắt đầu lúc 6:07, khi An thấy thân cà chua nghiêng về phía bức tường sau một đêm mưa nhỏ.

Không có gì gãy. Chậu cây vẫn đứng ở góc hiên. Lá còn ướt, mép lá dính một ít đất bắn lên từ nền gạch. Chiếc cọc tre cắm cạnh thân cây lệch đi một gang tay. Sợi dây vải cũ buộc quanh thân bị xoắn, hằn thành một vòng sẫm màu trên lớp vỏ xanh.

An đặt ly nước xuống bậc cửa. Nước trong ly còn ấm. Hơi ấm chạm vào lòng bàn tay cô vài giây rồi mất.

Cô đã buộc sợi dây ấy hôm trước, lúc trời nổi gió. Khi đó cô buộc thật chặt. Chặt đến mức yên tâm.


Chữa lành tâm hồn khi buộc lại cọc tre sau cơn mưa

6:13. An ngồi xổm xuống cạnh chậu. Đầu gối cô chạm nền gạch còn lạnh. Cô đưa tay chạm vào nút dây, rồi rút lại vì đầu ngón tay dính bùn.

Mùi tre ẩm bốc lên rất nhẹ. Nó không giống mùi gỗ trong nhà. Nó có mùi xanh, mùi nước mưa nằm trong thớ nhỏ.

Mùi ấy làm cô nhớ chiếc thước tre của ba. Hồi còn bé, mỗi lần làm bài sai, cô thường nghe tiếng thước chạm xuống mặt bàn trước khi ba nói. Không phải lúc nào ba cũng đánh. Nhiều khi chỉ là một tiếng cộc rất khô. Nhưng cơ thể An học tiếng đó nhanh hơn đầu óc cô.

Cô học cách ngồi thẳng.

Cô học cách không tẩy xóa nhiều.

Cô học cả cách làm đúng trước khi kịp hiểu vì sao mình sợ sai.

Nút dây chặt và thói quen giữ mọi thứ bằng lực

An dùng móng tay nới vòng dây đầu tiên. Vải đã ngấm nước nên khó trượt. Khi cô kéo mạnh hơn một chút, thân cây rung lên. Một giọt nước rơi từ lá xuống mu bàn tay cô.

Cô dừng lại.

Trên thân cây có một vết hằn mảnh. Không sâu. Chỉ đủ để thấy chỗ dây đã nằm qua đêm. An đặt ngón trỏ bên dưới vòng hằn ấy, không chạm hẳn vào thân.

Cô nhớ những năm đầu đi làm, lịch trong điện thoại kín đến mức không còn ô trắng. Cô tự gọi đó là kỷ luật. Bảy giờ trả lời email. Tám giờ gọi khách. Mười giờ sửa lại báo cáo. Trưa ăn trước màn hình. Tối mở thêm một file khác để khỏi nghe căn phòng im.

Nếu một ngày có khoảng trống, cô thấy người mình như nghiêng đi.

Như cây cà chua trước mặt.

An thở ra bằng mũi. Cô không giật nút dây nữa. Cô tìm đầu dây, xoay nó ngược lại, từng vòng một.

Chữa lành tâm hồn khi buộc lại cọc tre không phải là bỏ mặc cây đứng một mình

6:29. Sợi dây rời khỏi thân cây. Cây nghiêng thêm một chút, nhưng không đổ. An đưa tay đỡ. Lòng bàn tay cô chạm vào lớp lông tơ rất mịn trên thân.

Cô mở điện thoại, đọc lại một hướng dẫn về việc buộc cây non vào cọc trên Royal Horticultural Society. Bài viết nhắc nên buộc lỏng để thân còn lớn và gió nhẹ vẫn đi qua được.

An đọc đến chữ buộc lỏng thì tắt màn hình.

Trước đây, cô hay nghĩ nếu không siết lại, mọi thứ sẽ rơi ra. Nếu không kiểm tra đủ nhiều, người ta sẽ thất vọng. Nếu không giữ lịch thật chặt, một ngày của cô sẽ vỡ thành những mảnh không nhặt được.

Cô cầm cọc tre, rút lên một chút rồi cắm lại sâu hơn ở mép chậu. Đất mềm nên cọc đi xuống chậm. Cô xoay nhẹ để không làm đứt rễ.

Một vòng dây đủ giữ, nhưng vẫn chừa chỗ thở

6:42. An lấy một sợi dây vải khác trong hộp thiếc. Hộp nằm dưới ghế gỗ, bên trong có kéo nhỏ, vài mẩu dây, hai chiếc kẹp đã gỉ ở đầu.

Cô chọn sợi mềm hơn. Màu nâu nhạt. Mép vải hơi tưa.

Khi vòng dây quanh thân cây và cọc tre, An đặt hai ngón tay vào giữa. Cô buộc một nút đơn, rồi kéo đến khi dây chạm vào ngón tay mình. Không thêm vòng thứ hai. Không buộc nút chết.

Điện thoại rung trên bậc cửa. Tin nhắn của mẹ hiện lên: “Mưa đêm qua có làm đổ cây không con?”

An nhìn cây cà chua vừa được buộc lại. Nó vẫn nghiêng nhẹ. Nhưng lần này thân cây không bị ép sát vào cọc.

Cô gõ: “Không đổ. Con buộc lại cọc tre thôi. Hôm trước con buộc chặt quá.”

Dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất.

Mẹ trả lời: “Buộc cây cũng như buộc bao gạo, chặt quá là rách.”

An đọc câu đó hai lần. Cô bật cười rất khẽ, không thành tiếng. Mẹ vẫn hay nói bằng những thứ trong bếp. Bao gạo. Sợi dây. Miệng túi. Những câu không đi thẳng vào người, nhưng nằm lại được.

An nhắn: “Dạ. Con chừa ra một khoảng rồi.”

Cô đặt điện thoại xuống, màn hình ngửa lên. Lần này cô không úp nó lại.


7:01. Nắng đi qua mái hiên và dừng trên nửa chiếc lá thấp nhất. Một con kiến bò lên cọc tre, vòng qua nút dây mới rồi đi tiếp.

Chữa lành tâm hồn khi buộc lại cọc tre không làm An thành người biết nới tay trong mọi chuyện. Có thể chiều nay cô vẫn sẽ kiểm tra tin nhắn công việc nhiều hơn cần thiết. Có thể cô vẫn xếp lịch sát nhau khi thấy mình bắt đầu lo.

Nhưng sáng nay, cô đã nhìn thấy vết hằn trên thân cây trước khi nó thành vết nứt.

Cô tháo sợi dây ướt. Cô cắm lại cọc tre. Cô buộc một vòng mới, đủ để cây không đổ, nhưng còn chừa chỗ cho thân lớn thêm.

Khi đứng dậy, An phủi đất trên đầu gối. Vệt bùn không sạch hẳn, chỉ mờ đi. Cô nhặt sợi dây cũ, vắt lên thành rổ cho ráo. Nó vẫn có thể dùng được, nếu lần sau cô nhớ đặt hai ngón tay vào giữa trước khi kéo nút.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *