Những Đêm Không Ngủ – Chặng 54: Tiếng Muỗng Chạm Thành Ly
Mất ngủ vì tiếng muỗng chạm ly bắt đầu lúc 3:08, khi An nghe một tiếng lanh canh rất mỏng từ căn bếp.
Cậu mở mắt. Phòng tối. Vệt sáng dưới cửa nằm lệch sang bên trái, như có ai vừa đi qua hành lang rồi dừng lại. Nhưng căn hộ chỉ có mình cậu.
An ngồi dậy. Cổ họng khô. Trên bàn đầu giường, nửa ly nước từ đêm qua đã hết lạnh. Cậu không uống. Tiếng lanh canh kia vẫn còn trong tai, kéo theo một cảm giác cũ: mỗi âm thanh nhỏ đều có thể làm ai đó khó chịu.
Khi mất ngủ vì tiếng muỗng chạm ly trong căn bếp
An đi ra bếp bằng chân trần. Nền gạch lạnh. Chiếc muỗng inox nằm trong ly thủy tinh cạnh bồn rửa, cán muỗng chạm nhẹ vào thành ly mỗi khi máy lạnh ngoài phòng khách rung lên.
Cậu đứng nhìn nó. Không có gì hỏng. Không ai thức dậy để hỏi tại sao cậu vụng về. Vậy mà bàn tay cậu vẫn đưa ra rất nhanh, muốn nhấc chiếc muỗng đi như xóa một lỗi.
Hồi nhỏ, An từng làm rơi muỗng trong bữa cơm muộn. Ba đặt đũa xuống. Không mắng lớn. Chỉ nhìn cậu một lúc lâu. Từ đó An học cách đặt mọi thứ thật nhẹ.
Một tiếng động nhỏ không cần bị phạt
An rửa lại chiếc ly. Cậu đặt muỗng lên khăn, không ném vào khay. Sau đó cậu rót nước ấm, chậm đến mức hơi nước bám thành một vệt mờ trên kính.
Trong bài viết của Sleep Foundation, An từng đọc rằng mất ngủ thường làm những tín hiệu nhỏ trong đêm trở nên to hơn. Đêm nay, tín hiệu ấy là một chiếc muỗng.
Cậu uống hai ngụm. Nước ấm đi qua cổ họng. Không làm cậu buồn ngủ ngay. Nhưng tay cậu bớt siết vào thành ly.
3:21. An đặt chiếc muỗng lên khăn khô, cạnh ly úp. Cậu quay về phòng. Trước khi nằm xuống, cậu để cửa hé một khoảng nhỏ, đủ cho vệt sáng dưới cửa không bị cắt hẳn.
Mất ngủ vì tiếng muỗng chạm ly vẫn còn đó trong cơ thể cậu. Nhưng lần này An không đi kiểm tra mọi ngăn tủ. Cậu chỉ kéo chăn lên, để căn bếp tự im dần.
Chữ ký: an.nkby







