Những Đêm Không Ngủ – Chặng 56: Mép Gối Còn Ẩm
mất ngủ vì mép gối còn ẩm làm An quay mặt sang bên kia lúc 2:18.
Vệt ẩm nằm đúng dưới thái dương. Không nhiều. Chỉ đủ để vỏ gối lạnh hơn phần còn lại. An mở mắt. Căn phòng có mùi vải phơi chưa khô hẳn, lẫn với mùi dầu gió rất nhạt từ chiếc khăn mẹ để quên lần trước ghé qua.
Điện thoại nằm trên bàn. Màn hình úp xuống. Cạnh máy chạm vào cuốn sổ nhỏ, nơi đêm qua cô ghi giờ máy lạnh ngắt. An không với tay. Cô đưa ngón cái miết mép vỏ gối, tìm chỗ đường chỉ bị xổ.
Mất ngủ vì mép gối còn ẩm trong một đêm lặng
mất ngủ vì mép gối còn ẩm kéo An về buổi tối ở phòng trọ cũ. Mưa tạt qua cửa sổ. Cô đã đặt chậu dưới chỗ dột rồi nằm im nghe nước rơi vào nhựa. Lúc đó điện thoại sáng liên tục. Người ở đầu kia hỏi cô sao chưa ngủ, sao không trả lời ngay, sao lúc nào cũng làm mọi chuyện rối lên.
An nhớ mình đã đứng dậy thay áo gối bằng một chiếc áo thun sạch. Cổ áo cọ vào má. Cô ngồi đến sáng, lưng đau, hai bàn chân lạnh vì nền gạch.
2:24. Đêm nay không mưa. Chỉ có vệt ẩm nhỏ và tiếng xe máy rất xa ngoài đường.
Mất ngủ vì mép gối còn ẩm và chiếc áo gối mới
An ngồi dậy chậm. Cô không bật đèn lớn. Bàn chân tìm dép dưới gầm giường, chạm phải quyển sách mỏng rơi từ hôm nào. Cô đẩy sách vào trong bằng mũi chân rồi mở ngăn tủ.
Áo gối sạch nằm ở ngăn thứ hai. Vải hơi cứng vì phơi nắng. Khi kéo vỏ gối cũ ra, An nhìn thấy một sợi tóc mắc ở góc ruột gối. Cô nhặt nó bằng hai ngón tay, cuộn lại, bỏ vào thùng rác nhỏ.
Cô thay áo gối mới. Không nhanh. Không gằn. Chỉ kéo từng góc vào đúng chỗ. Vỏ gối cũ được đặt lên ghế, không ném xuống sàn.
Mất ngủ vì mép gối còn ẩm vẫn chưa hết ngay. An vẫn muốn mở điện thoại để xem có ai nhắn gì không. Nhưng cô chỉ lật cuốn sổ ra, viết một dòng: “Đã thay áo gối lúc 2:31.”
Dòng chữ ngắn. Không giải thích.
Khi nằm xuống lại, má cô chạm vào phần vải khô. Cổ vẫn căng. Mắt vẫn mở. Nhưng bàn tay cô không còn mò dưới gối. Nó đặt trên mép chăn, giữ một nếp gấp nhỏ cho đến khi tiếng xe ngoài đường mất hẳn.
Tham khảo thêm về lo âu và giấc ngủ tại Sleep Foundation.







