mất ngủ vì vạch sáng dưới cửa - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 52: Vạch Sáng Dưới Cửa

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 52: Vạch Sáng Dưới Cửa

Mất ngủ vì vạch sáng dưới cửa bắt đầu lúc 2:17. An mở mắt vì một đường vàng mỏng nằm ngang dưới cánh cửa phòng. Không phải tiếng động. Không phải tin nhắn. Chỉ là ánh đèn hành lang lọt vào, cắt căn phòng thành hai phần.

Cậu nằm yên. Máy lạnh chạy một nhịp đều rồi hụt xuống. Trên bàn, điện thoại úp mặt, cạnh nó là cuốn sổ ghi những việc cần làm từ tuần trước. Mép giấy cong lên như bị ai bẻ nhẹ.

An kéo chăn lên cằm. Bàn chân cậu chạm vào khoảng ga lạnh. Cơ thể đã mệt nhưng mắt cứ giữ một nhiệm vụ riêng. Nó canh đường sáng dưới cửa như canh một dấu hiệu báo rằng có chuyện chưa xong.

Khi mất ngủ vì vạch sáng dưới cửa

Ở phòng khách, ba cậu từng để đèn cả đêm mỗi lần đi công tác về muộn. Hồi nhỏ, An học cách đoán tâm trạng người lớn bằng khoảng sáng ấy. Đèn còn bật nghĩa là chưa nên ngủ sâu. Có thể sẽ có tiếng chìa khóa. Có thể sẽ có tiếng thở dài bên kệ giày.

Đêm nay không có ai về. Căn hộ chỉ có An. Nhưng cổ họng cậu vẫn khô đi khi ánh sáng chạm vào sàn gỗ.

Cậu ngồi dậy. Không bật điện thoại. Động tác ấy làm tay cậu khựng lại vài giây, như vừa bỏ qua một thói quen quen thuộc. An đặt hai bàn chân xuống sàn. Nền nhà lạnh làm cậu tỉnh hơn.

Ngoài hành lang, bóng đèn trần vẫn sáng. Có lẽ lúc tối cậu đi đổ rác rồi quên tắt. Túi rác mới trong thùng còn phồng lên ở miệng. Một chiếc dép nằm lệch khỏi đôi.

An đứng trước công tắc. Ngón tay cậu đặt lên đó nhưng chưa nhấn. Trong đầu cậu hiện ra danh sách những thứ chưa trả lời: email của trưởng nhóm, tin nhắn của mẹ hỏi ăn cơm chưa, một câu xin lỗi cậu gõ rồi xóa.

Một công tắc nhỏ trong đêm

Cậu không giải quyết thứ nào. Cậu chỉ nhấn công tắc.

Hành lang tối lại. Phòng ngủ phía sau còn một ô sáng xanh rất nhạt từ đồng hồ điện tử. An cúi xuống kéo chiếc dép về đúng đôi. Tiếng cao su cọ sàn nghe nhỏ đến mức cậu phải nín thở mới nhận ra.

Trước khi quay vào phòng, cậu nhìn ổ khóa cửa chính. Nó đã cài. Không cần kiểm tra lần thứ ba.

An trở lại giường. Cậu lật cuốn sổ trên bàn, không viết thêm. Chỉ đặt cây bút vào giữa hai trang để mép giấy không cong nữa. Một việc nhỏ. Không đủ làm đêm biến mất. Nhưng căn phòng bớt có cảm giác đang chờ ai bước vào.

2:31. An vẫn chưa ngủ. Cậu nghe tiếng máy lạnh khởi động lại, đều hơn. Lần này, mắt cậu không nhìn xuống cửa nữa. Nó dừng ở khoảng trần tối, nơi không có đường sáng nào phải canh.

Chữ ký: an.nkby

Nếu cần đọc thêm về giấc ngủ, có thể xem hướng dẫn cơ bản từ Sleep Foundation.

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *