Chữa Lành Tâm Hồn Khi Cất Lại Cuộn Dây Buộc Cây
Chữa lành tâm hồn khi cất dây buộc cây bắt đầu lúc 6:41, khi Vy thấy cuộn dây nằm dưới chân giàn mướp, rối thành một búi nhỏ như ai vừa nắm lại rồi bỏ quên.
Sương đêm còn mắc trên mép lá. Một con kiến bò qua đoạn dây nilon màu xanh, dừng lại ở nút thắt cũ, rồi quay đầu. Vy đứng trước luống rau, tay vẫn cầm chiếc ca tưới chưa đổ nước.
Cô đã định đi thẳng vào bếp. Nồi cháo đang đặt trên bếp nhỏ lửa. Nhưng cuộn dây làm mắt cô vướng lại.
Chữa lành tâm hồn khi cất dây buộc cây ở góc giàn mướp
6:46. Vy đặt ca tưới xuống viên gạch thấp. Đáy ca chạm gạch kêu cộc một tiếng ngắn.
Cô cúi xuống. Đầu gối bên trái hơi căng vì sáng nay trời ẩm. Cuộn dây dính đất ở một mặt, mặt còn lại khô và bạc màu. Khi kéo thử, một nút thắt siết vào nhau, cứng như hạt sạn.
Mùi dây nilon phơi nắng cũ đưa cô về một buổi chiều rất xa. Hồi đó, ba cô buộc lại mái bạt sau nhà trước cơn mưa. Ông kéo dây quá mạnh. Cái cọc tre bật khỏi đất, quật vào cổ tay ông. Vy nhớ tiếng ông rít qua kẽ răng, rồi câu nói rất nhỏ: “Để đó, lát nữa làm.”
Nhưng lát nữa thường không đến.
Những việc để đó ở nhà cô lớn lên cùng nhau. Mái bạt trễ xuống. Chậu cây nứt thêm. Cánh cửa sau phải nâng lên mới đóng được. Vy học cách đi ngang qua những thứ lệch chỗ mà không nhìn lâu.
Cuộn dây rối và thói quen bỏ dở trước khi thấy mệt
Vy đưa móng tay vào một vòng dây. Đất khô kẹt dưới móng. Cô kéo nhẹ, vòng dây không nhúc nhích.
Điện thoại trong túi tạp dề rung một lần. Cô không lấy ra. Màn hình có thể là tin nhắn giao hàng, cũng có thể là lời nhắc thanh toán. Buổi sáng nào cũng có thứ muốn kéo cô đi khỏi chỗ đang đứng.
Trên trang American Psychological Association, Vy từng đọc rằng những việc nhỏ tồn lại có thể làm cơ thể căng trước khi đầu kịp gọi tên. Cô không nhớ nguyên văn. Cô chỉ biết vai mình đang nhích lên khi nhìn búi dây.
Cô thở ra. Không sâu. Chỉ đủ làm quai hàm bớt cứng.
6:55. Vy ngồi xuống bậc xi măng cạnh luống rau. Bậc còn lạnh. Vạt áo ngủ chạm vào mép đất, dính một vệt nâu mỏng. Cô đặt cuộn dây lên lòng bàn tay trái, dùng tay phải lần từng vòng.
Một đoạn dây tuột ra. Rồi dừng lại ở nút khác.
Chữa lành tâm hồn khi cất dây buộc cây không cần gỡ hết
7:03. Nồi cháo trong bếp sôi lục bục. Mùi gạo nóng tràn ra cửa sau.
Vy đứng dậy tắt bếp. Cô để nguyên cuộn dây trên bậc, không mang theo vào nhà. Trước đây, chỉ cần rời khỏi một việc như vậy, cô sẽ xem nó như đã mất. Một việc bỏ dở sẽ thành bằng chứng rằng cô không giữ được gì trọn vẹn.
Lần này, cô úp chiếc rổ tre lên cuộn dây để gió không kéo nó lăn đi.
Cái rổ nghiêng một bên vì dưới đáy có một cục đất nhỏ. Vy nhìn nó, rồi dùng mũi dép gạt cục đất ra. Rổ nằm phẳng hơn.
7:19. Sau khi ăn nửa bát cháo, Vy quay lại vườn. Hơi cháo còn ở đầu lưỡi. Cô không vội. Cô mang theo một chiếc hộp thiếc đựng bánh cũ, bên trong đã lau khô từ tối qua.
Một chiếc hộp thiếc cho phần việc chưa xong
Cuộn dây vẫn nằm dưới rổ. Không biến thành việc khác. Không lớn thêm.
Vy gỡ thêm được hai vòng. Nút giữa vẫn siết chặt. Cô dùng kéo cắt bỏ đoạn dây mục. Tiếng kéo khép lại khô và nhỏ. Một mẩu dây rơi xuống nền xi măng, cong như móng tay.
Cô nhặt mẩu dây bỏ vào túi rác. Phần còn lại chưa thẳng. Nhưng nó có thể cuộn lại vừa trong hộp thiếc.
Vy đặt dây vào hộp. Cô không ép nắp ngay. Cô để ngón tay trên mép hộp, nhìn những vòng dây nằm lộn xộn nhưng không còn bám đất. Trong vườn, giàn mướp khẽ rung vì một cơn gió đi qua.
7:31. Cô viết lên mảnh băng giấy dán ngoài hộp: “dây buộc cây”. Chữ “cây” bị lệch xuống thấp. Vy không bóc ra viết lại.
Chữa lành tâm hồn khi cất dây buộc cây không làm khu vườn gọn hẳn. Giàn mướp vẫn cần buộc thêm một đoạn. Bậc xi măng vẫn có vệt đất từ vạt áo cô. Nhưng cuộn dây đã có chỗ nằm. Và một việc chưa xong không còn phải nằm giữa lối đi để nhắc cô bằng bụi, bằng nút thắt, bằng cảm giác muốn quay mặt đi.
Vy cài nắp hộp. Tiếng kim loại khép lại mỏng như một dấu chấm.
7:36. Cô đặt hộp lên kệ gỗ dưới mái hiên, cạnh bình tưới cũ. Khi quay vào bếp rửa bát, cô để cửa sau mở. Ánh sáng đi qua đó, chạm vào viên gạch nơi chiếc ca tưới vẫn đứng yên.







