Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 22: Màn Hình Sáng Lên Lúc Anh Đang Ăn Cơm
Khang đang ăn cơm thì điện thoại sáng lên.
Không phải tin nhắn. Chỉ là thông báo ứng dụng thời tiết. Ngày mai có mưa nhẹ buổi sáng.
Nhưng tay Khang đã cầm điện thoại lên rồi. Và tay đã mở ứng dụng nhắn tin rồi. Và tên người cũ đã hiện ra ở đầu danh sách, không phải vì có tin nhắn mới — mà vì Khang chưa bao giờ xóa tên đó khỏi vị trí đã ghim.
Cơm trên đũa nguội lại.
Tin nhắn chưa gửi cho người cũ — những gì gõ rồi xóa
Khang không nhấp vào tên đó.
Chỉ nhìn. Nhìn ảnh đại diện — một bức ảnh phong cảnh, không có mặt người. Bức ảnh đó Khang không biết chụp ở đâu, không nhớ là từ bao giờ người kia đổi sang bức này.
Có phải sau khi chia tay?
Khang đặt điện thoại xuống. Tiếp tục ăn.
Một muỗng cơm. Hai muỗng. Mắt nhìn vào tô canh, không thấy gì cụ thể.
Rồi tay lại cầm điện thoại.
Lần này Khang mở khung soạn tin. Gõ: Dạo này em thế nào. Không dấu hỏi. Chỉ là một câu thả xuống.
Nhìn câu đó trong vài giây.
Xóa.
Màn hình tắt — và bữa cơm vẫn còn đó
Điện thoại tắt màn hình sau 30 giây không chạm.
Khang nhìn vào mặt kính đen. Thấy phản chiếu mờ của mình: khuôn mặt nhìn xuống, đũa cầm ở tay, bát cơm vẫn chưa xong.
Từ phòng khách vọng vào tiếng TV — chương trình thời sự lúc 7 giờ. Giọng người đọc tin đều đều, không cao không thấp.
Khang ăn nốt bát cơm.
Không soạn thêm tin nhắn nào nữa. Không nhìn vào màn hình. Chỉ ăn, từng muỗng, nghe tiếng TV từ phòng khác, nghe tiếng mưa bắt đầu lách tách bên ngoài ô cửa sổ.
Ngày mai có mưa nhẹ buổi sáng. Đúng như thông báo thời tiết lúc nãy.
Tin nhắn chưa gửi vẫn còn trong đầu Khang. Nhưng nó không được gõ thêm lần nào tối hôm nay.
Có những thứ không gửi đi không hẳn vì mình không muốn.
Mà vì mình biết, nếu gửi đi, sẽ không còn chỗ để giữ nó nữa.
Và đôi khi, giữ lại cũng là một cách chăm sóc bản thân — dù không ai nói với mình điều đó.
Tâm lý học về nỗi mất mát và việc giữ lại kết nối cho thấy đây là một phản ứng rất con người.







