Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 3: Vệt Nắng Trên Sàn Gỗ

chữa lành từ điều nhỏ - Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 3: Vệt Nắng Trên Sàn Gỗ

chữa lành từ điều nhỏ với Mộc không giống một buổi sáng mới tinh. Nó giống vệt nắng nằm lệch trên sàn gỗ lúc 16:12.

Vệt nắng đi qua mép rèm, cắt ngang chân bàn. Trong ánh sáng đó, bụi hiện rõ hơn. Những hạt nhỏ nằm quanh sợi dây sạc cô đã nhặt lên hôm qua.

Mộc đứng cạnh cửa. Trên tay là khăn lau màu xanh đã khô cứng ở một góc.

Chữa lành từ điều nhỏ và một vệt nắng trên sàn

Căn phòng vẫn chưa gọn. Cuốn sách úp trên bệ cửa vẫn úp. Cốc nước đã được rửa, nhưng vòng mờ trên bàn chưa mất hẳn. Ghế trống lưng, không còn áo khoác, khiến phần còn lại của phòng lộ ra nhiều hơn.

Mộc không thích cảm giác đó.

Khi một góc sạch, những góc khác như lên tiếng.

Cô đặt khăn xuống sàn, quỳ một bên gối. Đầu gối chạm gỗ kêu khẽ. Sàn hơi nhám. Có một vết xước dài gần chân bàn, từ lần cô kéo vali quá mạnh sau chuyến về quê.

Hôm đó mẹ nhét vào vali của Mộc một túi xoài xanh. “Mang lên ăn dần.” Mộc nói phòng con chật lắm rồi. Mẹ vẫn nhét vào, dùng tay ấn khóa kéo xuống.

Lên tới phòng, một quả xoài dập. Nước chảy ra góc vali. Mộc đã lau rất lâu, vừa lau vừa bực vì mùi chua bám vào quần áo.

Bây giờ, vết xước trên sàn nằm đúng chỗ bánh vali từng nghiến qua.

Mộc đổ một ít nước vào khăn. Không dùng chai xịt thơm. Không mở nhạc dọn phòng. Chỉ nước và khăn.

Một góc phòng đủ để tự chăm sóc bản thân

Cô lau theo đường nắng. Từ chân bàn đến gần cửa sổ. Khăn đi qua đâu, bụi gom lại thành vệt xám ở mép vải.

Động tác lặp lại làm vai cô dịu xuống. Không phải vì phòng thay đổi nhiều. Vì tay cô biết việc tiếp theo là gì.

Kéo khăn. Gấp khăn. Lau lại.

16:19.

Điện thoại sáng trên bàn. Một thông báo khuyến mãi. Mộc nhìn thấy nhưng không với tay. Cô đang giữ khăn ướt. Lý do rất nhỏ, nhưng đủ để màn hình tự tắt.

Ở bệ cửa, cuốn sách vẫn úp. Mộc cầm lên, vuốt thẳng trang bị gập. Cô không đọc. Chỉ kẹp một mảnh giấy vào chỗ đang đọc dở rồi đặt sách đứng cạnh chậu cây nhỏ.

Đất trong chậu khô. Lá dưới cùng ngả vàng ở mép.

Mộc lấy nửa ly nước còn lại từ bình, tưới chậm quanh gốc. Nước thấm xuống đất, để lại một vòng sẫm màu.

Cô nhớ mẹ từng bảo: “Cây thiếu nước nhìn lá là biết.” Lúc đó Mộc đang vội, chỉ ừ cho xong. Có nhiều câu cô đã để rơi trong nhà như để rơi chìa khóa. Không mất hẳn. Chỉ phải cúi xuống mới thấy.

chữa lành từ điều nhỏ không làm căn phòng sáng bừng lên. Vệt nắng vẫn lệch. Bụi vẫn còn dưới gầm giường, nơi cô chưa muốn nhìn vào.

Nhưng đoạn sàn trước bàn đã sạch hơn. Khi Mộc bước chân trần lên đó, da chân không còn dính hạt bụi lạo xạo.

Cô mở một bài ngắn của American Psychological Association về stress và những việc nhỏ có thể kiểm soát. Đọc được hai đoạn, cô đóng lại trước khi biến nó thành danh sách phải làm.

16:31.

Mộc giặt khăn dưới vòi nước. Dòng nước xám nhạt chảy xuống lỗ thoát. Cô vắt khăn, phơi lên thành xô thay vì ném vào góc phòng.

Trước khi ra bếp, cô nhìn sàn thêm một lần.

Không có gì đáng khoe.

Chỉ là một vệt nắng đi qua nơi sạch hơn lúc nãy, và Mộc bước ngang qua nó mà không né.


moc.nkby