Chặng thứ chín: Cái móc áo trống — Căn Phòng Nhỏ Của Mình phần 9

dọn phòng chữa lành

dọn phòng chữa lành không bắt đầu bằng việc Mộc mở nhạc hay kéo rèm thật mạnh như trong các video cô từng lưu. Nó bắt đầu bằng cái móc áo trống nằm dưới gầm giường.

Buổi sáng, nắng rơi thành một miếng nhỏ trên sàn. Bụi hiện rõ ở mép ánh sáng. Mộc ngồi xổm, tay cầm cây thước gỗ, khều cái móc áo ra ngoài. Nó mắc vào một chiếc tất cũ trước khi trượt tới chân cô.

Móc áo màu trắng. Một bên vai nhựa hơi cong.

Mộc nhìn nó và nhớ ra chiếc áo khoác nâu đã từng treo ở đó suốt mùa mưa năm ngoái. Cô mặc chiếc áo ấy khi đi phỏng vấn công việc đầu tiên sau hai tháng không ra khỏi nhà. Hôm đó, tay áo dính mùi nước mưa và mùi xe buýt. Người phỏng vấn hỏi cô có thể bắt đầu ngay tuần sau không. Cô gật đầu, dù trong túi vẫn nắm chặt viên kẹo gừng mẹ đưa.

Chiếc áo khoác đã cho em họ từ lâu.

Cái móc thì ở lại.

Một góc phòng không còn bị tránh

Mộc đặt móc áo lên bàn. Bàn gỗ có một vết tròn do cốc nước để qua đêm. Cô lấy khăn lau vết đó trước, dù việc cần làm là dọn gầm giường.

Cô hay bắt đầu từ việc khác.

Khi nhìn thấy một góc quá bừa, cô sẽ đi rửa cốc. Khi tủ quá đầy, cô lau cửa sổ. Khi tin nhắn công việc quá dài, cô mở app thời tiết. Mọi thứ vẫn được làm, chỉ không phải thứ đang đợi cô.

10:12.

Cô kéo hộp nhựa dưới gầm giường ra. Bánh xe nhỏ kêu cộc cộc trên sàn. Bên trong có giấy bảo hành, một dây sạc hỏng, ba cuốn sổ chưa viết hết và một túi vải đựng cúc áo.

Mộc ngồi xuống sàn. Lưng tựa vào thành giường. Cô không đổ hết ra. Chỉ lấy từng món.

Dây sạc hỏng cho vào túi rác.

Giấy bảo hành đã hết hạn xếp sang một bên.

Cuốn sổ màu xanh mở ra ở trang giữa. Có một dòng chữ cô viết từ lâu: “Mình sẽ làm lại căn phòng khi mọi thứ ổn hơn.”

Mộc đọc câu đó hai lần. Rồi cô gấp trang lại, không xé.

Dọn một vật, không dọn cả cuộc đời

Cốc nước trên bàn đã nguội. Cô uống một ngụm nhỏ. Vệt tròn vẫn còn mờ mờ, nhưng không dính tay nữa.

Mộc lấy một tờ giấy trắng, viết ba chữ: “Giữ”, “Cho”, “Bỏ”. Chữ “Bỏ” nhỏ hơn hai chữ kia.

Cái móc áo trắng nằm ở giữa bàn.

Cô thử bẻ lại phần vai cong. Nhựa phát ra tiếng rắc rất khẽ. Không gãy. Chỉ trở về gần thẳng hơn một chút.

Cô treo nó vào thanh ngang trong tủ, để trống. Không cần treo gì lên ngay. Khoảng trống trong tủ nhìn hơi lạ, như một câu chưa quen.

10:47.

Mộc gom dây sạc hỏng và giấy hết hạn vào túi rác. Túi chưa đầy. Cô buộc lại vẫn được.

Khi đứng dậy, đầu gối cô in một vệt đỏ do ngồi lâu trên sàn. Cô phủi bụi ở ống quần, mở cửa sổ thêm một gang tay. Tiếng xe ngoài đường tràn vào, cùng mùi bánh mì từ xe đẩy dưới chung cư.

Căn phòng chưa sạch.

Gầm giường vẫn còn một hộp nữa.

Nhưng cái móc áo không còn nằm dưới đó. Nó treo trong tủ, trống, hơi cong, và đủ chỗ cho một chiếc áo nào đó sau này.

Buổi sáng ấy, dọn phòng chữa lành chỉ là đưa một cái móc áo về lại thanh treo, để một khoảng trống được nhìn thấy mà không cần lấp đầy.


moc.nkby

Về tác động của môi trường sống lên tinh thần, anh có thể đọc thêm gợi ý từ Verywell Mind.