nhật ký cảm xúc khi gấp lại tờ giấy ghi chú - Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tờ giấy ghi chú bên ly nước

Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tờ giấy ghi chú bên ly nước

Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tờ giấy ghi chú được viết lúc 7:18, sau khi tôi thấy nó dính một góc dưới đáy ly nước. Tờ giấy màu vàng nhạt, mép trên cong vì ẩm. Trên đó có ba chữ tôi viết từ tối qua: “gọi lại sau”.

Ly nước đã hết lạnh. Vòng nước trên mặt bàn khô thành một vệt tròn mờ. Tôi kéo tờ giấy ra, thấy mực xanh nhòe ở chữ “sau”. Chỉ một chữ bị nhòe thôi, nhưng tôi nhìn nó lâu hơn cần thiết.

Có những việc nhỏ nằm trên bàn cả đêm và sáng ra nặng hơn kích thước của chúng.

Nhật ký cảm xúc khi gấp lại tờ giấy ghi chú trên bàn

7:21. Tôi đặt tờ giấy lên lòng bàn tay. Nó nhẹ. Nhưng ngón tay tôi cứ giữ chặt hai mép như sợ nó bay mất. Cuộc gọi chưa gọi lại là của một người bạn cũ. Không có chuyện gì lớn. Chỉ là tôi đã thấy tên người ấy hiện lên, rồi để máy rung đến khi màn hình tối.

Tôi từng nghĩ mình im lặng vì bận. Nhưng buổi sáng này, trước tờ giấy ẩm, câu đó không còn đứng vững. Tôi không bận đến mức không thể nhắn một câu. Tôi chỉ sợ nghe giọng của người từng biết mình ở một phiên bản khác.

Tôi mở sổ. Trang giấy trắng làm bàn tay khựng lại.

Khi viết nhật ký chữa lành bắt đầu từ một mảnh giấy nhỏ

Tôi ghi: “Mình chưa gọi lại vì sợ phải kể rằng dạo này mình không ổn như ảnh chụp.” Dòng chữ hơi xiêu. Tôi không sửa. Bên ngoài, tiếng xe rác đi qua, kéo theo tiếng kim loại va vào nhau. Trong bếp, ấm nước đã nguội.

Tôi gấp tờ giấy ghi chú làm đôi. Rồi mở ra. Nếp gấp chạy ngang qua chữ “gọi”. Tôi gấp lần nữa, chậm hơn. Mảnh giấy nhỏ lại bằng hai ngón tay.

Việc gấp giấy không giải quyết cuộc gọi. Nhưng nó cho bàn tay tôi một việc để làm ngoài việc chạm vào điện thoại rồi đặt xuống.

Cách viết nhật ký cảm xúc khi chưa biết trả lời ai

7:29. Tôi viết ba cột nhỏ trong sổ. Cột thứ nhất: “việc thật”. Cột thứ hai: “điều mình sợ”. Cột thứ ba: “một hành động nhỏ”.

Việc thật: có một cuộc gọi chưa trả lời.

Điều mình sợ: bị hỏi dạo này sống thế nào.

Một hành động nhỏ: nhắn rằng mình đã thấy cuộc gọi và sẽ gọi lại tối nay nếu đủ sức.

Tôi đọc lại. Câu “nếu đủ sức” làm tôi muốn gạch đi. Nó nghe yếu. Nhưng cổ tay tôi dừng lại. Có lẽ yếu không phải là chữ cần xóa trong buổi sáng này.

Đặt cảm xúc xuống bằng những câu nhìn thấy được

Tôi đọc thêm một đoạn về sự chú ý nhẹ nhàng đến hiện tại, rồi quay lại trang sổ. Tôi ghi năm thứ đang có mặt: ly nước rỗng, tờ giấy gấp đôi, vệt tròn trên bàn, đầu gối chạm mép ghế, tiếng chim rất ngắn ngoài cửa sổ.

Khi các đồ vật được gọi tên, căn phòng bớt trôi. Tôi vẫn chưa muốn gọi điện. Nhưng tôi đã thôi giả vờ rằng mình quên.

7:38. Tôi mở điện thoại. Ngón cái đứng trên khung nhắn tin một lúc. Tôi viết: “Mình thấy cuộc gọi tối qua. Hôm nay mình hơi chậm. Tối mình nhắn lại giờ gọi được nhé.”

Tôi không thêm biểu tượng cười. Không giải thích dài. Không hứa chắc.

Tin nhắn gửi đi xong, tôi đặt điện thoại cạnh tờ giấy ghi chú đã gấp. Hai thứ nằm song song trên bàn. Một thứ vừa đi khỏi tay tôi. Một thứ vẫn ở lại, nhỏ và vàng, như dấu gạch dưới cho buổi sáng.

7:44. Tôi kẹp tờ giấy vào trang sổ hôm nay. Không phải để giữ lỗi. Để nhớ rằng có những ngày, trả lời một tin nhắn cũng cần đi qua ly nước nguội, một nếp gấp, và vài dòng chữ không đẹp.

Đọc thêm nhật ký cảm xúc để giữ lại những buổi sáng rất nhỏ.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *