tin nhắn chưa gửi - Ảnh Đại Diện Vừa Đổi

Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 17: Ảnh Đại Diện Vừa Đổi

21:08.

Tin nhắn chưa gửi nằm lại dưới ảnh đại diện mới của mẹ trong lúc Lam vừa mở ứng dụng ngân hàng rồi khựng tay giữa màn hình sáng.

Mẹ đổi ảnh. Vẫn là gương mặt cũ, chỉ khác cái nền sau lưng. Không còn bức tường vàng ở bếp. Thay vào đó là chậu cây đặt ngoài hiên, lá hơi nghiêng vì gió. Mẹ mặc chiếc áo hoa Lam chưa thấy lần nào.

Tin nhắn cuối cùng giữa hai người là từ bốn ngày trước. Mẹ hỏi: “Cuối tuần về không con?” Lam thả tim. Không trả lời bằng chữ.

Đầu ngón tay cô lạnh đi. Cảm giác đó làm Lam nhớ tới mặt kính bàn ăn ở nhà, nơi mỗi lần bị hỏi thêm một câu là cô lại cúi xuống bóc nhãn chai nước cho đỡ phải nhìn lên. Mẹ không nói nhiều. Nhưng có những lúc mẹ đặt bát canh xuống đúng trước mặt cô, nhẹ thôi, mà Lam vẫn thấy như vừa có thứ gì chạm vào chỗ mình cố giấu.

Tin nhắn chưa gửi dưới ảnh đại diện mới

Lam bấm vào khung chat riêng với mẹ. Dòng chữ “đang hoạt động 12 phút trước” nằm dưới tên, nhỏ và xanh nhạt. Cô gõ: “Mẹ thay ảnh đẹp đó.”

Rồi xóa.

Cô gõ lại: “Cuối tuần này chắc con về.”

Lại xóa.

Tin nhắn chưa gửi vẫn nằm ở chỗ con trỏ chớp đều, trong ô trắng ở cuối màn hình. Mỗi lần Lam định nhấn gửi, vai cô lại cứng lên một chút. Cô sợ nếu gửi một câu bình thường quá thì hóa ra bốn ngày im lặng chẳng có gì. Nhưng nếu viết nhiều hơn, cô không biết phải bắt đầu từ đâu.

Trên bàn làm việc còn chiếc hộp thuốc cảm mẹ gửi từ tháng trước. Băng keo ngoài hộp đã được bóc gọn ở một mép. Bên trong vẫn còn hai vỉ. Lam lấy một vỉ ra, vuốt ngón tay dọc theo lớp giấy bạc lồi lõm. Mùi dầu gió thoảng lên từ đáy ngăn kéo làm cổ cô nghèn nghẹn. Mẹ hay nhét một chai nhỏ vào túi cô mỗi lần về lại thành phố, dù lần nào Lam cũng bảo không cần.

Cô đặt điện thoại xuống, đi lấy nước. Trong lúc chờ ấm siêu tốc kêu, màn hình khóa phản chiếu cửa bếp hẹp và bóng vai mình. Lam tựa hông vào kệ, nghe tiếng nước sôi dần. Có những câu chuyện trong nhà cô không nổ lớn. Chúng chỉ nguội đi, rồi để lại lớp màng mỏng rất khó chạm tay qua.

Một câu không cần dài hơn

21:16.

Lam mang cốc nước ấm trở lại bàn. Ảnh đại diện của mẹ vẫn ở đầu khung chat. Chậu cây sau lưng mẹ hơi lệch sang phải, như thể mẹ vừa nhờ ai chụp vội ngoài hiên rồi cười một cái rất ngắn. Lam phóng to ảnh lên. Ở góc trái có mép cửa lưới. Cái cửa đó hồi trước hay kẹt. Ba lần về gần đây, cô đều đi thẳng vào nhà, không đứng lại sửa nữa.

Cô gõ lại lần thứ ba: “Mẹ thay ảnh đẹp đó. Cuối tuần này con về.”

Lần này Lam không xóa ngay. Cô để nguyên. Nhìn từng chữ nằm yên trong ô nhập. Tin nhắn chưa gửi không còn cuống lên như lúc nãy. Nó chỉ ở đó, giống một chiếc ghế đã được kéo ra nhưng chưa ngồi xuống.

Điện thoại tối màn hình. Lam không chạm vào để bật lại ngay. Cô uống một ngụm nước ấm. Đặt cốc xuống. Kéo chiếc hộp thuốc cảm vào gần mép bàn hơn một chút.

Khi màn hình sáng lại vì cô chạm nhẹ, câu chữ vẫn còn nguyên. Không thiếu dấu. Không bị rút ngắn. Không bị đổi sang một câu an toàn hơn.

Cô chưa gửi.

Nhưng Lam cũng không xóa nữa.

Bên ngoài cửa sổ, có tiếng xe bán bánh mì đi ngang đầu hẻm. Cái chuông nhỏ ngân một quãng quen thuộc rồi xa dần. Lam đặt ngón tay cái lên nút gửi, không bấm, chỉ để đó một lúc. Vai cô hạ xuống chậm hơn trước.

Đêm nay, khoảng im lặng giữa hai mẹ con chưa khép lại. Nhưng nó có một câu đang chờ ở cửa.

Đọc thêm về những khoảng cách trong gia đình

la.nkby

Similar Posts