Những Đêm Không Ngủ – Chặng 41: Ánh Đèn Hành Lang Lúc Bốn Giờ Lẻ Bảy
mất ngủ vì lo âu làm An nhìn thấy cả vệt sáng dưới chân cửa.
4:07. Đèn hành lang chưa tắt. Một đường vàng mỏng lọt qua khe cửa, nằm ngang trên sàn như ai đặt thước kẻ ở đó. An nằm im, lưng áo dính vào ga. Máy lạnh thổi nhẹ, nhưng lòng bàn tay cô vẫn ẩm.
Điện thoại để úp trên cuốn sổ. Cô không nhớ mình đã thức từ mấy giờ. Chỉ nhớ lần cuối nhìn đồng hồ là 2:46, khi tin nhắn công việc vẫn chưa có người trả lời.
Mất ngủ vì lo âu dưới ánh đèn hành lang
mất ngủ vì lo âu thường bắt đầu bằng một việc nhỏ chưa khép lại. Một email chưa gửi. Một câu nói trong cuộc họp. Một ánh đèn ngoài cửa. An biết công tắc nằm ở cuối hành lang, cách phòng cô mười hai bước.
Cô ngồi dậy. Sàn lạnh. Ngón chân chạm vào sợi dây sạc rơi bên cạnh giường. Cảm giác nhựa mềm kéo cô về tối mẹ nằm viện, khi cô ngồi ở hành lang sạc điện thoại cạnh ổ cắm chung. Mỗi lần đèn báo pin sáng, cô lại kiểm tra màn hình, như thể có tin nhắn nào cứu được một đêm dài.
Để một việc nhỏ nằm yên
4:13. An mở cửa. Đèn hành lang làm mắt cô nheo lại. Trên kệ giày, chiếc khẩu trang vải rơi một quai xuống mép gỗ. Cô định nhặt lên, rồi dừng tay.
Công tắc kêu tách. Hành lang tối lại. Trong bóng mờ, chiếc khẩu trang vẫn nằm lệch. Không có gì đổ vỡ vì nó nằm lệch thêm vài tiếng.
An quay vào phòng. Cô không cầm điện thoại. Cô kéo ghế sát bàn vào trong để khỏi vướng chân, rồi nằm xuống. Mất ngủ vì lo âu chưa biến mất. Nhưng vệt sáng dưới cửa đã tắt. Cô để chiếc khẩu trang ngoài kia chờ đến sáng.
Tham khảo thêm về lo âu ban đêm và giấc ngủ tại Sleep Foundation.







