Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 17: Góc Bàn Dư Một Chỗ Trống
7:12 sáng.
Dọn phòng chữa lành bắt đầu khi Mộc đặt cốc nước xuống bàn và thấy nó không còn chỗ đứng phẳng giữa những món đồ nhỏ chen sát nhau.
Mép đáy cốc chạm lên một góc sổ tay, nghiêng đi rất nhẹ. Nước sóng ra, để lại một vệt mỏng hình bán nguyệt trên mặt gỗ.
Cô nhìn cái bàn khá lâu.
Không bừa hẳn. Nhưng kín. Một chồng hóa đơn cũ kẹp bằng chiếc kẹp giấy đã xỉn màu. Hai quyển sổ chồng lệch nhau. Một túi vải gấp dở. Cây kéo. Sạc điện thoại. Hũ kem dưỡng mở nắp từ tối qua. Không có món nào thật sự lớn. Chỉ là tất cả nằm quá sát nhau, như thể mỗi thứ đều đang giữ chỗ cho một ngày nào đó chưa chịu đi qua.
Dọn phòng chữa lành đôi khi bắt đầu từ cảm giác rất nhỏ như vậy. Không phải muốn thay đổi cả căn phòng. Chỉ là muốn đặt một cốc nước xuống mà không phải né thứ gì.
Mộc kéo ghế ngồi xuống. Chân ghế rê trên nền gạch tạo ra tiếng khô ngắn. Cô lấy khăn giấy thấm vệt nước, rồi gấp khăn lại làm tư. Mùi gỗ ẩm nổi lên thoáng qua. Mùi đó làm cô nhớ đến chiếc bàn học cũ ở nhà ngoại, mặt bàn từng có một vòng nước in mãi không sạch vì cô hay để ly trà đá lên đó mỗi trưa hè.
Dọn phòng chữa lành từ góc bàn nhỏ
Cô cầm chồng hóa đơn lên trước. Toàn những tờ đã thanh toán, mép giấy cong lại như lá khô. Mộc vuốt thẳng từng tờ, nhìn ngày tháng in trên đầu hóa đơn. Có tháng cô gần như không nhớ mình đã đi qua bằng cách nào. Chỉ còn số tiền điện, tiền mạng, tiền gửi xe đứng lại thay.
Cô không đọc lâu. Chỉ chia làm hai xấp. Giữ và bỏ. Xấp bỏ được đặt ngay vào túi giấy dưới gầm bàn. Xấp giữ thì cho vào phong bì. Khi phong bì được ép mép lại, mặt bàn lộ ra thêm một khoảng gỗ màu nâu nhạt, đủ để đặt vừa một bàn tay.
Mộc đặt tay lên chỗ trống đó. Mát và phẳng.
Tiếp theo là hai quyển sổ. Một quyển dùng để ghi việc vặt. Quyển kia là loại bìa vải, bên trong kẹp vài tấm vé xem phim cũ và một tờ giấy ghi danh sách mua đồ đã hết hạn từ lâu. Mộc rút từng thứ ra. Một tấm vé rơi xuống nền. Cô cúi nhặt. Ở mặt sau có nét bút bi của chính mình: “về sớm cũng được.”
Cô nhìn dòng đó, rồi gập tấm vé lại nhét vào ngăn kéo thay vì bỏ trở về sổ.
Giữ lại một chỗ cho ngày mai
7:26.
Ánh nắng từ cửa sổ bò tới mép bàn, dừng ở chỗ chiếc hũ kem dưỡng. Mộc vặn nắp lại. Xếp cây kéo nằm ngang trong khay nhựa. Quấn dây sạc thành một vòng lỏng rồi treo lên móc cạnh bàn thay vì để nó trườn qua mặt gỗ như mọi hôm.
Dọn phòng chữa lành không làm cô thấy nhẹ ngay. Căn phòng vẫn là căn phòng ấy. Chiếc áo khoác cũ vẫn treo sau cửa. Chậu cây ở bệ cửa sổ vẫn có hai lá vàng chưa nhổ. Nhưng góc bàn trước mặt đã khác. Không nhiều.
Cô kéo các quyển sổ còn dùng sang bên trái. Cốc nước được đặt lại vào giữa khoảng trống vừa dọn ra. Lần này đáy cốc đứng yên, không nghiêng nữa.
Mộc lấy khăn ẩm lau thêm một đường từ mép bàn vào trong. Vệt nước cũ biến mất hẳn. Dưới ánh sáng xiên, mặt gỗ hiện ra vài vết xước mảnh. Cô không che chúng lại.
Ở góc phải, cô chừa nguyên một khoảng vuông nhỏ. Không đặt gì vào đó. Không phải vì đã hết đồ. Chỉ vì cô muốn sáng mai, khi đặt cuốn sổ xuống, sẽ có chỗ.
Mộc đứng lên mở cửa sổ thêm một khe. Gió sớm lùa vào, chạm qua rèm rồi lướt mặt bàn sạch vừa đủ. Một chiếc hóa đơn mỏng còn sót trên ghế bị thổi nghiêng. Cô cầm lên, nhìn, rồi bỏ vào túi giấy ngay.
Khi quay lại bàn, cô không ngồi xuống nữa. Chỉ đứng nhìn cốc nước, phong bì mới xếp, chiếc hũ đã đậy nắp, và ô trống nhỏ bên phải.
Khoảng trống đó không giải quyết điều gì lớn. Nhưng nó làm căn phòng bớt chen vào người cô.
Sáng nay, Mộc giữ lại cho mình một chỗ nhỏ để ngày mai bước vào.







