truyện chữa lành về cuốn sách cũ - Truyện chữa lành về tờ giấy kẹp trong cuốn sách cũ

Truyện chữa lành về tờ giấy kẹp trong cuốn sách cũ

truyện chữa lành về cuốn sách cũ bắt đầu lúc An kéo ngăn tủ dưới cùng ra và nghe tiếng giấy cọ vào gỗ.

7:36 sáng. Căn phòng còn mùi cà phê nguội từ đêm qua. Trên nền nhà, ánh nắng bị rèm chia thành những vạch mỏng. An ngồi xổm trước kệ sách, một tay giữ mép tủ, một tay lôi ra cuốn tiểu thuyết bìa xanh đã cong góc. Bụi bám thành một đường xám trên ngón trỏ.

Truyện chữa lành về cuốn sách cũ trong ngăn tủ thấp

Cuốn sách ấy từng nằm trên bàn của chị gái An. Không phải món đồ quan trọng nhất. Chỉ là thứ chị hay cầm khi đợi nước sôi, khi tóc còn ướt, khi trong nhà có người cãi nhau và chị muốn mắt mình bận vào chữ.

An mở sách ra vì định lau bụi. Một tờ giấy nhỏ rơi xuống mu bàn chân. Giấy đã ngả vàng. Mép dưới bị gấp nhiều lần, tạo thành một đường trắng mảnh như vết xước.

Trên giấy có chữ của chị: “Mua sữa. Gọi lại cho An.”

An ngồi yên. Đầu gối tê dần. Ngoài hành lang, ai đó kéo vali đi qua, bánh xe lăn trên gạch nghe khô và xa. Cô nhìn ba chữ cuối. Gọi lại cho An. Không có dấu chấm. Không có ngày tháng. Chỉ một việc chưa xong nằm giữa trang sách.

Từ sau tang lễ, An tránh mở đồ của chị. Cô lau bên ngoài kệ, xếp lại sách theo màu, bỏ áo cũ vào túi từ thiện rồi để túi đó cạnh cửa suốt hai tuần. Cô làm những việc có vẻ gọn. Nhưng ngăn tủ thấp thì vẫn đóng.

Khi ký ức cũ rơi ra từ một trang giấy

Truyện chữa lành về cuốn sách cũ không đưa An về một đoạn phim rõ ràng. Nó chỉ làm cổ tay cô lạnh đi. Cô nhớ buổi chiều cuối cùng mình gọi cho chị. Máy bận. An đã định gọi lại sau bữa tối, rồi bị cuốn vào một cuộc họp kéo dài. Sáng hôm sau, tên chị hiện trên màn hình điện thoại của mẹ.

Có những việc chưa làm xong không ồn ào. Chúng nằm mỏng như tờ giấy này, kẹp giữa các trang, đợi một bàn tay vô tình chạm vào.

An đặt tờ giấy lên bàn. Cô rửa tay, nhưng bụi vẫn còn trong kẽ móng. Khi quay lại, tờ giấy hơi cong lên ở một góc. Gió từ quạt máy làm nó rung nhẹ. An lấy chiếc cốc sứ chặn lại, rồi lập tức nhấc cốc ra vì sợ để vệt nước.

Cô bật điện thoại. Danh bạ vẫn còn tên chị. An chưa xóa. Cũng chưa dám bấm vào. Mỗi lần nhìn thấy, cô cuộn qua thật nhanh, như thể tên ấy có thể trách cô nếu cô đứng lại quá lâu.

Hôm nay, cô chỉ mở ghi chú. Cô viết: “Em đã thấy tờ giấy của chị.” Rồi dừng.

Câu đó trông quá nhỏ so với những tháng vừa qua. Nhưng bàn tay cô không run nhiều như lúc đầu. Cô viết thêm: “Em không gọi lại được ngày đó. Em vẫn nhớ.”

Để tờ giấy ở lại mà căn phòng không phải đóng kín

An không khóc ngay. Cô đứng dậy, đem cuốn sách ra ban công. Nắng lên cao hơn, chạm vào bìa xanh thành một mảng sáng nhạt. Cô dùng khăn mềm lau từng cạnh sách. Bụi rơi xuống lan can, rồi bị gió thổi đi.

Ở trang có tờ giấy, An tìm thấy một vết gạch bút chì dưới câu văn ngắn. Chị từng đọc đến đây. Từng dừng lại. Từng quay đi mua sữa hoặc pha nước. Những việc bình thường ấy làm An đau hơn mọi lời chia buồn, vì chúng có hình dạng cụ thể.

Cô lấy một phong bì trắng. Không dán kín. Chỉ ghi bên ngoài: “Tờ giấy trong cuốn sách bìa xanh.” Rồi đặt tờ giấy vào. Cuốn sách được xếp lại trên kệ, không phải dưới cùng nữa, mà ở ngang tầm mắt.

An mở cửa sổ. Tiếng xe máy từ đường nhỏ tràn vào. Một người bán hàng rong rao câu gì đó không rõ. Căn phòng không thay đổi nhiều. Vẫn có chiếc túi từ thiện cạnh cửa. Vẫn có cốc cà phê chưa rửa. Nhưng ngăn tủ thấp đã trống ra một khoảng.

Cô nhắn cho mẹ: “Cuối tuần con qua, mẹ để con xem lại kệ sách của chị nhé.”

Mẹ trả lời bằng một biểu tượng trái tim. An nhìn biểu tượng đó lâu hơn bình thường. Cô không thấy mình được tha thứ. Cũng không cần tờ giấy biến mất. Cô chỉ biết sáng nay, lần đầu sau nhiều tháng, cô để tên chị nằm trong ghi chú mà không đóng điện thoại ngay.

Đọc thêm về cách vật kỷ niệm có thể kích hoạt phản ứng mất mát tại American Psychological Association.


manhhc.nkby

Similar Posts