Nhật ký cảm xúc khi viết dưới ánh đèn bếp lúc 10 giờ
nhật ký cảm xúc dưới ánh đèn bếp được Hạnh mở ra lúc 22:03, khi cả nhà đã tắt gần hết đèn.
Chỉ còn bóng đèn tròn phía trên bồn rửa sáng một màu vàng mỏng. Trên bàn ăn, khăn lau nằm vắt qua lưng ghế. Một hạt cơm khô dính ở mép đĩa. Hạnh đứng nhìn nó vài giây rồi mới kéo ghế ngồi xuống.
Nhật ký cảm xúc dưới ánh đèn bếp sau bữa cơm
Bữa tối không có chuyện gì lớn. Chồng cô hỏi hóa đơn điện đã đóng chưa. Con trai làm đổ nước tương ra bàn. Mẹ chồng nhắc món canh hôm nay hơi nhạt. Hạnh cười, lấy khăn lau, nói để mai con nêm lại. Giọng cô nghe bình thường đến mức chính cô cũng tin một lúc.
Nhưng sau khi rửa bát, bàn tay cô vẫn chà chiếc muỗng inox thêm nhiều vòng dù nó đã sạch. Nước nóng làm da đỏ lên. Cổ vai cứng như có ai đặt một túi gạo nhỏ lên đó.
Cô không muốn viết vì sợ mình sẽ thành người hay than. Nhưng nếu không viết, đêm nay cô sẽ nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng quạt chạy và tự trách mình vì một câu nói không đáng kể.
Hạnh mở sổ. Trang hôm qua chỉ có hai dòng. Cô đặt bút xuống, ghi giờ trước: 22:03.
Rồi cô viết: “Mình mệt sau bữa cơm, dù bữa cơm không hỏng.”
Viết nhật ký chữa lành từ những việc rất nhỏ
Nhật ký cảm xúc dưới ánh đèn bếp không yêu cầu Hạnh kể tội ai. Cô thử ghi lại từng vật trên bàn: khăn lau ẩm, đĩa có hạt cơm, lọ nước tương đóng nắp lệch, ly nhựa của con còn một ngụm nước.
Viết đến ly nhựa, Hạnh nhớ con đã nói xin lỗi rất nhỏ. Khi ấy cô đang nghe mẹ chồng nhắc canh nhạt nên chỉ gật đầu qua loa. Thằng bé cúi xuống, dùng tay áo chấm vệt nước tương ở cạnh bàn.
Cô dừng bút. Sự mệt trong người không nằm ở câu “canh nhạt” thôi. Nó nằm ở việc cô phải trả lời nhiều phía cùng lúc. Phải cười với người này, nhắc người kia, lau thứ vừa đổ, nhớ hóa đơn, nhớ ngày mai con mang giấy thủ công.
Hạnh viết: “Mình không tức vì một câu. Mình mệt vì cả ngày không có chỗ đặt xuống.”
Dòng chữ cuối hơi đậm vì cô ấn bút mạnh. Cô thả lỏng tay. Ngón trỏ có một vệt đỏ nơi thân bút tì vào.
Cách viết nhật ký để không nuốt hết một ngày vào im lặng
Cô kẻ ba gạch đầu dòng.
Việc đã xảy ra: canh bị chê nhạt, con làm đổ nước tương, mình rửa bát lâu hơn cần thiết.
Cơ thể đã làm gì: vai cứng, bàn tay chà muỗng nhiều lần, bụng khó chịu khi nghe hỏi hóa đơn.
Việc nhỏ ngày mai: nói với con rằng mẹ có nghe lời xin lỗi; đóng hóa đơn buổi sáng; để chồng tự dọn bàn một tối.
Viết xong, Hạnh không thấy mọi thứ biến thành dễ. Bếp vẫn còn mùi hành phi. Chậu rửa vẫn có một chiếc nắp hộp chưa rửa. Nhưng trang giấy giữ giúp cô vài mẩu của buổi tối, để chúng không chen hết vào lồng ngực.
Cô đứng dậy, rửa chiếc nắp hộp. Lần này không chà quá lâu. Chỉ rửa sạch, úp lên giá, tắt vòi.
Trước khi tắt đèn, Hạnh lấy ly nhựa của con đem vào phòng. Thằng bé ngủ nghiêng, một tay để trên trán. Cô đặt ly ở bàn học, kéo chăn qua vai nó. Không đánh thức.
Trở lại bếp, cô nhìn cuốn sổ còn mở. Hạnh thêm một dòng cuối: “Ngày mai mình sẽ nói câu xin lỗi của con không bị rơi mất.”
Cô gấp sổ lại. Bóng đèn vàng tắt. Trong bóng tối ngắn trước khi mắt quen lại, Hạnh nghe tiếng tủ lạnh chạy đều và tiếng chính mình thở ra, nhỏ nhưng rõ.
Đọc thêm về journaling và quản lý căng thẳng tại University of Rochester Medical Center.







