Chữa Lành Tâm Hồn Khi Gấp Lại Tấm Lưới Che Nắng
Chữa lành tâm hồn khi gấp lưới che nắng bắt đầu lúc 6:28, khi Vy mở cửa sau và thấy tấm lưới xanh phủ lệch trên luống cải non.
Đêm qua gió đổi hướng. Một góc lưới tuột khỏi chiếc cọc tre, rũ xuống nền đất ướt. Những giọt nước đọng trên mắt lưới, run nhẹ mỗi khi lá mướp phía trên chạm vào nhau.
Vy đứng ở bậc cửa. Tay cô còn giữ chiếc khăn lau bát. Mép khăn ẩm dính vào lòng bàn tay, làm cô nhớ mình đã đứng đó lâu hơn cần thiết.
Chữa lành tâm hồn khi gấp lưới che nắng trong buổi sáng ẩm
6:33. Cô bước xuống sân. Dép nhựa lún vào vệt bùn mỏng cạnh vòi nước. Tiếng bùn tách ra khỏi đế dép nghe nhỏ, nhưng đủ làm cô khựng lại.
Tấm lưới vẫn nằm đó. Nó không rách nhiều. Chỉ có vài mắt bị kéo giãn, như những ô vuông quên mất hình dạng ban đầu.
Vy cúi xuống nhấc một góc lưới. Nước lạnh chảy dọc cổ tay. Cơ thể cô co lại trước khi cô kịp nghĩ. Cảm giác lạnh ấy kéo về một buổi trưa cũ, khi mẹ cô đứng ngoài sân gom quần áo trước cơn mưa, còn cô cầm nhầm chiếc áo chưa vắt kỹ. Nước nhỏ xuống nền gạch. Mẹ nhìn vệt nước rồi nói: “Làm gì cũng để người khác phải làm lại.”
Câu đó không lớn tiếng. Chính vì không lớn tiếng nên nó nằm lâu.
Vy buông góc lưới xuống một chút. Mắt lưới sượt qua mu bàn tay, để lại một đường đỏ mảnh.
Tấm lưới lệch và thói quen sửa ngay trước khi bị trách
Điện thoại trên bàn bếp reo hai nhịp. Cô không quay vào. Tiếng reo tắt, rồi căn bếp sau lưng trở lại với tiếng nồi nước sôi lăn tăn.
Trước đây, Vy sẽ kéo mạnh tấm lưới cho xong. Cô sẽ giũ nước bằng cả hai tay, buộc lại vào cọc, rồi đứng kiểm tra từng góc như đang chờ ai bắt lỗi. Nếu một mắt lưới còn lệch, vai cô sẽ cao lên. Nếu dây buộc còn thừa, cô sẽ cắt ngắn. Không phải vì luống cải cần vậy. Vì cơ thể cô không chịu được cảm giác bị nhìn thấy khi còn dang dở.
Có lần cô đọc trên American Psychological Association rằng căng thẳng có thể hiện ra qua cơ, hơi thở và những phản ứng nhỏ của thân thể. Sáng nay, điều đó nằm ở ngón tay cô đang nắm mép lưới quá chặt.
6:41. Vy thả lỏng một ngón. Rồi ngón thứ hai.
Tấm lưới không rơi. Nó chỉ trượt xuống thêm một đoạn ngắn, chạm vào lá cải thấp nhất.
Chữa lành tâm hồn khi gấp lưới che nắng không phải là làm cho hoàn hảo
Vy đi lấy chiếc ghế con đặt dưới mái hiên. Ghế gỗ cũ, một chân hơi ngắn. Mỗi lần ngồi xuống, thân ghế nghiêng sang phải như muốn nhắc cô đặt trọng lượng chậm hơn.
Cô kéo tấm lưới về phía mình từng chút. Không giũ. Không giật. Nước từ mắt lưới nhỏ xuống thành hàng đứt quãng. Một con sâu xanh bé bằng nửa đốt ngón tay bám ở mép lưới, cuộn người lại.
Vy đặt lưới xuống nền gạch, dùng chiếc lá khô gạt con sâu sang bên luống. Nó không đi ngay. Nó nằm im, giống một dấu phẩy màu xanh.
6:52. Cô trải lưới ra. Những phần còn ướt sẫm hơn phần khô. Một đường rách nhỏ hiện lên ở giữa, dài bằng ngón trỏ. Vy nhìn đường rách đó lâu hơn những chỗ khác.
Trong nhà, nồi nước sôi mạnh. Nắp nồi rung trên miệng nồi, tạo tiếng lạch cạch đều. Cô đứng dậy tắt bếp, rồi quay lại vườn với một cuộn chỉ dù và chiếc kim lớn.
Một đường khâu thưa trên tấm lưới cũ
Vy không khâu kín hết đường rách. Cô chỉ luồn ba mũi chỉ để vết rách không rộng thêm khi gấp. Mũi thứ hai bị lệch. Sợi chỉ chéo qua hai mắt lưới, xấu và chắc.
Cô đặt ngón cái lên mối chỉ. Da tay còn hằn vệt đỏ ban nãy. Vệt ấy đã nhạt đi, nhưng chưa mất.
7:04. Vy bắt đầu gấp lưới. Cô gấp theo chiều dài trước, rồi gấp đôi lại. Mép lưới không trùng nhau. Một góc thừa ra, ướt và mềm. Cô đưa tay định kéo cho thẳng, rồi dừng.
Góc thừa ấy không làm luống cải hỏng. Nó chỉ làm tấm lưới trông như một việc đã qua tay người thật.
Chữa lành tâm hồn khi gấp lưới che nắng không biến buổi sáng thành một căn phòng sạch sẽ. Nền gạch vẫn có bùn. Cổ tay cô vẫn lạnh. Câu nói cũ vẫn có thể quay lại khi một vật gì đó rơi lệch khỏi chỗ. Nhưng lần này, Vy không dùng cả buổi sáng để chứng minh mình đã làm đúng.
Cô đặt tấm lưới đã gấp lên kệ gỗ, dưới chiếc hộp thiếc đựng dây buộc cây. Một giọt nước cuối cùng rơi xuống mặt kệ, tròn và nhỏ.
7:12. Vy lấy khăn lau giọt nước. Cô không lau cả kệ. Cô treo khăn lên móc cạnh cửa, rửa tay dưới vòi nước, rồi quay vào bếp.
Phía sau lưng, luống cải nhận nắng trực tiếp lần đầu sau nhiều ngày. Những lá non hơi cúi xuống. Vy nhìn thấy điều đó qua ô cửa, nhưng cô không quay lại che ngay. Cô để nắng ở đó thêm một lúc, như để khu vườn tự nói xem nó cần gì.






