Những Đêm Không Ngủ – Chặng 51: Tiếng Máy Lạnh Ngắt Quãng
mất ngủ vì tiếng máy lạnh làm An mở mắt trước khi biết mình đã thức.
1:47. Căn phòng tối, nhưng không im. Máy lạnh chạy một đoạn dài rồi khựng lại, như có ai nín thở sau bức tường. Trên ghế cạnh giường, chiếc áo khoác cô vắt từ chiều trượt xuống một nửa. Tay áo chạm nền gạch.
An nhìn tay áo ấy. Cô biết nếu đứng dậy treo lại, cô sẽ nhìn luôn ổ cắm. Rồi nhìn cửa sổ. Rồi cầm điện thoại để xem dự báo thời tiết, dù ngoài kia không có tiếng mưa.
Mất ngủ vì tiếng máy lạnh trong căn phòng tối
mất ngủ vì tiếng máy lạnh không ồn. Nó chỉ đều đến mức mỗi lần ngắt, ngực An cũng ngắt theo. Cô nhớ phòng trọ năm đầu đi làm, chiếc quạt cũ kêu cạch cạch suốt đêm. Hôm ấy cô chờ một cuộc gọi báo mẹ đã về nhà chưa. Quạt ngừng là cô bật dậy, tưởng điện thoại rung.
Cuộc gọi cuối cùng đến lúc gần sáng. Giọng mẹ khàn, bảo không sao, chỉ ghé qua nhà dì. An đã ngồi dưới nền, lưng tựa chân giường, tay cầm điện thoại đến nóng máy.
1:53. Máy lạnh lại ngừng. Căn phòng rơi xuống một khoảng trống mỏng.
Ghi một tiếng động thay vì kiểm tra
An kéo ngăn bàn đầu giường. Cuốn sổ nhỏ nằm dưới hộp thuốc nhỏ mắt. Cô không bật đèn lớn, chỉ nghiêng sổ về phía ánh đèn ngủ còn hắt từ ổ cắm.
Cô viết: “Máy lạnh ngắt lúc 1:53.”
Dòng chữ lệch lên. Chữ “ngắt” thiếu một nét. An đặt bút xuống, chờ thêm. Máy lạnh chạy lại sau vài giây, thổi ra luồng hơi khô qua cổ tay. Không có cuộc gọi nào. Không có tin nhắn nào nhảy lên màn hình.
Cô vẫn muốn kiểm tra điện thoại. Ngón tay tìm nó dưới gối theo thói quen. Chạm được cạnh máy, cô dừng lại. Mặt lưng điện thoại lạnh và phẳng. An đẩy nó xa thêm một gang tay, về phía mép bàn.
Mất ngủ vì tiếng máy lạnh vẫn còn trong tai. Nhưng lần này cô đặt tên cho một tiếng động, rồi để nó tự chạy tiếp. Chiếc áo khoác vẫn rơi trên ghế. An nhìn nó thêm vài nhịp, sau đó kéo chăn qua vai.
2:01. Máy lạnh ngắt lần nữa. An không ngồi dậy. Cô úp bàn tay lên cuốn sổ, như giữ trang giấy khỏi bay, dù căn phòng không có gió.
Tham khảo thêm về lo âu và giấc ngủ tại Sleep Foundation.







