Chặng 8: Dòng Tin Không Xóa

tin nhắn chưa gửi - Chặng 8: Dòng Tin Không Xóa

Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 8: Dòng Tin Không Xóa

Lan mở khung chat lúc 22:18. Dòng tin nhắn chưa gửi nằm trong ô nhập, chưa đủ dài để thành một lời xin lỗi, cũng chưa đủ ngắn để giả vờ là nhầm.

“Em thấy cái áo xanh của anh trong ảnh hôm nay.” Cô đọc lại. Ngón cái đặt trên phím xóa. Màn hình phản lên móng tay bị sứt một góc.

tin nhắn chưa gửi trên màn hình chưa kịp tắt

Trong bếp, ấm nước đã nguội. Lan nghe tiếng tủ lạnh chạy, đều và nhỏ. Âm thanh ấy kéo cô về buổi chiều cuối cùng ở căn hộ cũ, khi anh đóng thùng sách còn cô đứng gấp một chiếc khăn không cần gấp.

Cô xóa chữ “anh”. Rồi gõ lại. Dấu typing không hiện ở phía bên kia, vì cô chưa gửi gì cả. Vậy mà cổ họng vẫn khô như đang chờ ai trả lời.

22:31. Mẹ nhắn: “Mai ghé ăn cơm không?” Lan nhìn hai khung chat nằm cạnh nhau. Một bên là câu chưa gửi. Một bên là câu hỏi ngắn, có mùi canh nóng và dép nhựa ngoài hiên.

Khi thư gửi người cũ chỉ còn là một bản nháp

Cô đặt điện thoại xuống bàn, màn hình vẫn sáng. Đây là điểm khác. Mọi lần cô úp nó lại, như thể chữ trong đó có thể bò ra ngoài.

Lan lấy ly nước. Uống hai ngụm. Quay lại, cô không bấm gửi. Cũng không xóa. Cô bấm chọn tất cả, sao chép dòng ấy vào ghi chú, dưới tiêu đề “những điều chưa cần làm gì”.

Sau đó cô trả lời mẹ: “Mai con ghé. Để phần con ít rau răm thôi.” Tin nhắn đi ngay. Tiếng gửi rất nhỏ.

Khung chat cũ vẫn còn đó. Dòng tin nhắn chưa gửi được giữ lại ở nơi khác, không còn nằm chờ trước cửa nhà người ta.


Nếu cần một nơi để hiểu thêm về việc viết ra cảm xúc, anh có thể xem gợi ý journaling từ Verywell Mind.

la.nkby