Chặng 8: Để Điện Thoại Nằm Im

không ngủ được - Chặng 8: Để Điện Thoại Nằm Im

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 8: Để Điện Thoại Nằm Im

2:41. Minh vẫn không ngủ được, dù màn hình điện thoại đã úp xuống mặt bàn từ nửa tiếng trước. Tiếng máy lạnh đẩy một luồng gió mỏng qua cổ tay anh. Trên mép sổ, cây bút bi nằm chéo, đầu bút chạm vào vòng tròn cà phê khô.

Anh không bật đèn lớn. Chỉ có ô sáng xanh từ đồng hồ điện tử trên kệ sách. 2:42. Rồi 2:43. Mỗi lần số đổi, ngực anh giật nhẹ như có ai gõ vào cửa.

không ngủ được và tiếng máy lạnh lúc 2:43

Minh kéo chăn lên ngang bụng rồi lại đẩy xuống. Vải chạm vào da làm anh nhớ một đêm nằm bệnh viện năm mười bảy tuổi, khi mẹ ngồi ngủ gục trên ghế nhựa và điện thoại của ba cứ sáng lên, không ai nghe.

Anh với tay lấy sổ. Không viết câu dài. Chỉ ghi: “Máy lạnh kêu.” Dòng chữ nghiêng xuống ở cuối, mực đậm hơn chỗ tay anh dừng lại.

Điện thoại rung một lần. Một quảng cáo. Minh không lật lên ngay. Anh nhìn cạnh máy hằn một vệt sáng nhỏ trên bàn. Thường thì anh sẽ mở khóa, lướt đến khi mắt cay. Đêm nay, anh để nó nằm im thêm mười nhịp thở.

Một cách nhỏ để đi qua đêm mất ngủ vì lo âu

3:07. Anh đứng dậy rót nước. Ly thủy tinh va vào vòi rửa một tiếng khô. Bàn chân anh chạm nền gạch lạnh, tỉnh hơn một chút nhưng không hoảng như lúc nãy.

Khi quay lại giường, Minh đặt điện thoại nằm ngửa. Không phải để xem. Chỉ để không phải canh chừng mặt lưng đen của nó nữa.

Ở trang sổ còn trống, anh thêm một dòng: “Mình chưa ngủ, nhưng mình chưa mở máy.” Chữ “chưa” thứ hai nhỏ hơn. Anh nhìn nó lâu hơn cần thiết.

Ngoài cửa sổ, đèn nhà đối diện tắt. Căn phòng không sáng hơn. Chỉ có vai anh hạ xuống một chút.


Nếu anh cũng đang thức qua một đêm dài, có thể đọc thêm một trang nhẹ ở Sleep Foundation về mất ngủ, rồi quay lại với hơi thở của mình.

an.nkby