Nhật ký cảm xúc khi đặt bút xuống rồi nhấc lên lại
Nhật ký cảm xúc khi đặt bút xuống không bắt đầu bằng một câu hay. Nó bắt đầu bằng vệt mực nhỏ ở góc trang, nơi ngòi bút chạm giấy rồi đứng im quá lâu. 21:07, căn phòng có tiếng quạt quay lệch nhịp. Trên bàn là hóa đơn điện, một chiếc kẹp tóc, và ly nước đã hết từ chiều.
Nhật ký cảm xúc khi đặt bút xuống giữa một ngày rối
Mai ngồi trước cuốn sổ màu xám. Cô đã mở trang mới từ mười phút trước. Dòng đầu tiên vẫn trống. Cô không biết mình đang buồn vì điều gì, và câu “không biết” làm cô thấy xấu hổ như vừa quên mang chìa khóa khi đứng trước cửa nhà mình.
Cô thử viết ngày tháng. Nét số 8 bị kéo dài ở cuối. Bàn tay cô lạnh dù cửa sổ đóng kín. Ngoài hành lang, ai đó kéo dép đi qua. Âm thanh ấy ngắn thôi, nhưng đủ làm Mai đặt bút xuống. Cô nhìn ra cửa như thể có người sắp gọi tên.
Không ai gọi. Điện thoại nằm úp cạnh cuốn sổ. Màn hình tối. Cả ngày hôm nay, Mai đã trả lời rất nhiều tin nhắn bằng những câu gọn gàng: “ừ”, “được”, “để mình xem”. Không câu nào sai. Chỉ là khi đêm xuống, những câu ấy nằm lại trong cổ họng như vụn bánh khô.
Khi bàn tay biết trước điều đầu óc chưa gọi tên
Mai nhấc bút lên. Viết: “Mình hơi mệt.” Rồi gạch đi. Chữ mệt nhìn quá rộng. Nó phủ lên mọi thứ mà không chỉ vào thứ nào. Cô nhớ một lời khuyên từng đọc ở đâu đó: hãy gọi tên cảm xúc. Nhưng tối nay, việc gọi tên giống như bắt một con mèo đang trốn dưới gầm giường. Càng với tay, nó càng lùi sâu.
Cô đổi cách. Không viết cảm xúc nữa. Viết đồ vật.
“Ly nước hết từ chiều.”
“Mình chưa rửa cái thìa cà phê.”
“Tin nhắn của chị Lan làm mình để điện thoại úp xuống.”
Đến câu thứ ba, ngón tay cô dừng lại. Không phải vì đã hiểu hết. Chỉ vì có một chỗ trong ngực hơi siết. Buổi trưa, chị Lan hỏi: “Em làm xong phần đó chưa?” Một câu bình thường. Nhưng Mai đã đọc nó ba lần, rồi mở file, rồi đóng file, rồi đi rửa mặt dù mặt không bẩn.
Viết một dòng cụ thể thay vì ép mình phải ổn
Cô viết tiếp: “Mình sợ bị hỏi lại.” Câu này nhỏ hơn chữ mệt. Nó có mép. Có chỗ bám. Mai đặt bút xuống, xoa hai bàn tay vào nhau. Tiếng quạt vẫn lệch nhịp. Cô nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào.
21:26. Cô uống nốt phần nước còn lại trong ly dù nước đã ấm. Rồi cô đứng dậy rửa cái thìa cà phê. Nước chảy qua kim loại, làm ánh đèn bếp vỡ thành mấy vệt mỏng. Khi quay lại bàn, trang sổ vẫn ở đó. Không thúc. Không hỏi.
Mai viết thêm ba dòng, mỗi dòng bắt đầu bằng “hôm nay”.
“Hôm nay mình mở file năm lần.”
“Hôm nay mình sợ câu hỏi đó có nghĩa là mình chậm.”
“Hôm nay mình chưa muốn giải thích với ai.”
Những dòng này không làm công việc xong. Không làm tin nhắn biến mất. Nhưng chúng kéo sự việc ra khỏi đám mù trong đầu và đặt nó lên giấy, cạnh vệt mực ban đầu. Mai nhìn thấy nó nhỏ hơn một chút.
Một trang sổ không cần kết luận
Cô không viết lời hứa. Không viết ngày mai sẽ tốt hơn. Cô chỉ khoanh tròn câu “mình sợ bị hỏi lại” và đặt một dấu chấm bên cạnh. Dấu chấm bé như hạt mè. Vậy mà khi nhìn nó, vai cô hạ xuống.
Trước khi gấp sổ, Mai viết ở cuối trang: “Nếu sáng mai vẫn sợ, mình sẽ mở file trong mười phút.” Mười phút nghe được. Không giống một cuộc đời phải sửa ngay trong đêm.
Cô đặt bút song song với mép sổ. Điện thoại vẫn úp. Lần này không phải để trốn. Chỉ để căn phòng có thêm vài phút không sáng lên.
Với những ngày không biết bắt đầu từ đâu, có thể đọc thêm một bài chậm về truyện chữa lành để nhớ rằng cảm xúc đôi khi đi qua đồ vật trước khi đi qua lời nói.







