Truyện chữa lành về chiếc hộp thiếc dưới gầm giường
Truyện chữa lành về chiếc hộp thiếc bắt đầu lúc 6:09, khi Vy cúi xuống nhặt chiếc tất rơi cạnh chân giường. Bàn tay cô chạm vào lớp bụi mịn dưới gầm. Một vật cứng va nhẹ vào đốt ngón tay.
Cô kéo nó ra bằng hai đầu ngón tay. Chiếc hộp thiếc màu xanh đã phai, nắp móp ở một góc. Trên mặt hộp còn hình con thuyền nhỏ, lớp sơn tróc thành những chấm bạc. Vy biết mình đã cất nó ở đây. Cô chỉ không nghĩ nó vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Trong phòng có mùi vải phơi chưa khô hẳn. Rèm cửa khép một nửa. Ánh sáng sáng sớm nằm thành một vệt mỏng trên sàn, không chạm tới chiếc hộp.
Truyện chữa lành về chiếc hộp thiếc và lớp bụi dưới gầm giường
6:14. Vy đặt hộp lên khăn lau. Nắp hộp dính chặt. Cô dùng móng tay cạy ở mép, nghe một tiếng bật rất nhỏ. Bên trong là vài tấm vé xe buýt đã mềm, một mảnh giấy ghi số điện thoại cũ, và chiếc kẹp tóc nâu mất một răng.
Cô không khóc. Cổ họng chỉ khô đi. Những món đồ này thuộc về năm cô thường về nhà muộn, ngồi ở trạm xe buýt cuối phố, chờ điện thoại rung dù biết sẽ không có ai gọi. Cô đã gom chúng lại vào hộp, rồi đẩy xuống gầm giường như đẩy một ngăn ngày tháng ra khỏi mắt.
Vy lấy khăn ẩm lau mặt hộp. Bụi chuyển sang màu xám trên vải. Ngón cái cô đi qua vết móp ở góc nắp. Chỗ kim loại lõm xuống lạnh hơn những phần còn lại.
Khi chữa lành tâm hồn không bắt đầu bằng lời khuyên
Cô mở cửa sổ thêm một gang tay. Tiếng xe ngoài hẻm đi qua, tiếng người bán xôi gọi ngắn, tiếng nước nhỏ ở ban công tầng trên. Vy đặt từng món trong hộp ra bàn. Không món nào đòi cô phải giải thích.
Cô đọc vài dòng về khả năng hồi phục sau những giai đoạn khó, rồi úp điện thoại xuống. Bài viết có nhiều chữ đúng. Nhưng lúc này, thứ giúp cô đứng yên là tấm vé xe buýt số 18 nằm trên lòng bàn tay, mép vé sờn và mực in đã nhạt.
6:31. Mẹ gõ cửa phòng. “Có cần giặt ga không?” Vy nói để lát nữa. Giọng cô hơi khàn. Mẹ nhìn chiếc hộp trên bàn, dừng lại một nhịp, rồi chỉ đưa cho cô chiếc khăn khô. Không hỏi. Cánh cửa khép lại rất nhẹ.
Đặt ký ức cũ lên bàn để nó bớt nặng
Vy gấp tấm vé xe buýt lại theo đường gấp cũ. Cô định bỏ tất cả vào túi rác. Bàn tay đã mở túi nilon. Nhưng chiếc kẹp tóc rơi xuống sàn, tạo một tiếng cạch khô. Cô cúi nhặt. Một răng kẹp đã gãy, phần còn lại vẫn giữ được lọn tóc nhỏ nếu cần.
Cô không giữ hết. Mảnh giấy ghi số điện thoại được xé làm hai, rồi làm bốn. Những con số rời ra trong lòng bàn tay. Vé xe buýt và chiếc kẹp tóc được đặt lại vào hộp. Không phải để thờ một chuyện cũ. Chỉ để thừa nhận có một đoạn đường cô đã đi qua bằng đôi chân rất mỏi.
6:48. Vy lau sạch gầm giường. Ki hốt rác gom được bụi, một hạt cúc áo, và vài sợi chỉ. Khoảng tối dưới gầm bỗng rộng ra. Cô đặt chiếc hộp lên kệ sách thấp, cạnh chậu trầu bà.
Một vị trí mới cho chiếc hộp thiếc
Khi pha cà phê, Vy nghe nắp hộp khép lại trong trí nhớ. Tiếng ấy không còn giống một cánh cửa khóa chặt. Nó giống một vật đã được đặt đúng mặt bàn, có thể mở ra, có thể đóng lại, không cần giấu.
Mẹ mang vào phòng một cái móc áo. “Để treo túi cho gọn,” bà nói. Vy gật đầu. Cô treo chiếc túi vải lên móc. Dưới chân giường không còn gì chắn bụi.
7:03. Cô viết lên mẩu giấy mới: “Hộp thiếc: giữ lại vé xe buýt, kẹp tóc. Bỏ số điện thoại.” Nét chữ hơi nghiêng. Cô dán mẩu giấy vào bên trong nắp hộp.
Trước khi rời phòng, Vy nhìn kệ sách. Chiếc hộp thiếc nằm ở nơi có ánh sáng chạm vào. Vết móp vẫn còn đó. Nhưng bụi đã sạch. Và lần đầu sau nhiều tháng, cô không dùng mũi chân đẩy nó về phía tối.
Đọc thêm truyện chữa lành trên Nhật Ký Bình Yên.







