<p><strong>Khu vườn của em</strong> không bắt đầu bằng một cánh cổng mở ra.</p>
<p>Nó bắt đầu bằng đôi giày của An dính bùn ở mép sân sau, vào lúc 6:18 sáng, khi trời vừa tạnh mưa và mùi đất ướt bò lên từ mấy luống rau bỏ quên.</p>
<p>An đứng yên dưới mái hiên. Tay phải cô kẹp điện thoại. Tay trái giữ chặt quai túi vải đến mức đốt ngón tay trắng ra. Trên màn hình là email chưa trả lời từ tối qua. Ba dòng chữ ngắn. Một lời nhắc họp. Không có gì đáng để tim đập nhanh.</p>
<p>Nhưng cổ áo cô ẩm. Lưng áo dính vào da.</p>
<p>Ở cuối sân, có người đang ngồi xổm bên luống đất.</p>
<p>Người đó mặc áo khoác màu xám nhạt, tay áo xắn lên, cổ tay dính bùn. Một chiếc xẻng nhỏ nằm cạnh gót chân. Mấy cây húng lủi được đặt thành hàng trên tấm báo cũ. Không ai nói với An rằng sáng nay sẽ có người đến.</p>
<p>Cô lùi nửa bước. Đế giày cọ vào nền gạch, phát ra tiếng khô và ngắn.</p>
<p>Người kia quay lại.</p>
<p>“Chào em,” anh nói. “Anh là Minh. Cô Lan nhờ anh xem lại mấy luống cây.”</p>
<p>An gật đầu rất nhẹ. Cằm cô gần như không rời khỏi cổ áo.</p>
<p>“Em là An?”</p>
<p>Cô lại gật.</p>
<p>Minh không đứng dậy ngay. Anh phủ một nắm đất mỏng quanh gốc húng, dùng hai ngón tay ấn xuống. Động tác chậm. Như thể cây có thể nghe thấy nếu anh làm mạnh quá.</p>
<p>“Đất chỗ này bị nén lâu rồi,” anh nói. “Tưới bao nhiêu cũng khó thấm.”</p>
<p>An nhìn xuống đôi giày mình.</p>
<p>Có một vệt bùn nhỏ bắn lên mũi giày trái. Cô muốn cúi xuống lau. Nhưng nếu cúi xuống, Minh có thể nghĩ cô đang nghe. Nếu đứng thêm, anh có thể nói tiếp. Cả hai khả năng đều làm cổ họng cô khô lại.</p>
<p>Trong nhà, ấm nước điện bật tách một tiếng.</p>
<p>Âm thanh đó làm An khựng.</p>
<p>Tách.</p>
<p>Cũng là tiếng công tắc ở căn bếp cũ năm cô mười bảy tuổi. Mẹ cô đứng quay lưng, tay đặt trên thành bồn rửa. Ba cô nói gì đó ngoài phòng khách. Không to. Không cần to. Cái ly thủy tinh khi ấy nằm sát mép bàn, trong suốt và sạch quá mức. An nhớ mình đã nhìn cái ly nhiều hơn nhìn mặt ai.</p>
<p>Tách.</p>
<p>Nước bắt đầu sôi trong bếp hiện tại.</p>
<p>An chớp mắt. Sân sau trở lại. Bùn. Mái hiên. Người đàn ông bên luống rau. Một con ốc sên nhỏ bám trên viên gạch vỡ cạnh chậu đất nung.</p>
<p>“Em có muốn lấy nước không?” Minh hỏi.</p>
<p>An siết điện thoại.</p>
<p>“Không cần.”</p>
<p>Giọng cô ra nhanh hơn dự định. Mỏng. Có cạnh.</p>
<p>Minh không nhìn cô lâu. Anh chỉ gật, rồi kéo chiếc bình tưới bằng nhựa xanh lại gần. Bình cũ, miệng bình có vết nứt được quấn băng keo trong. Khi anh nghiêng bình, nước chảy ra thành những sợi nhỏ, rơi xuống đất đã được xới lên.</p>
<p>Nước thấm chậm.</p>
<p>An vẫn đứng ở đó.</p>
<p>Cô không biết vì sao mình chưa quay vào nhà. Có thể vì email còn trên màn hình. Có thể vì ấm nước đã tắt. Có thể vì người trước mặt không hỏi cô đang có chuyện gì, không bảo cô nên thả lỏng, không nhìn cô như nhìn một cái hộp cần mở.</p>
<h2>Khu vườn của em và người lạ không hỏi quá nhiều</h2>
<p>7:04.</p>
<p>Ánh sáng trườn qua hàng rào, rơi lên vai áo Minh. An đặt túi vải xuống ghế đá. Chiếc ghế còn ướt, nên cô đặt rất sát mép, như thể chỉ cần một phần túi chạm vào là đủ.</p>
<p>“Cô Lan nói em hay ra đây buổi sáng,” Minh nói.</p>
<p>“Không hẳn.”</p>
<p>“Ừ.”</p>
<p>Chỉ vậy.</p>
<p>An chờ câu tiếp theo. Những câu cô đã quen: ra ngoài nhiều hơn sẽ tốt, cây cối làm người ta nhẹ đầu, em còn trẻ mà, chuyện gì rồi cũng qua. Nhưng Minh chỉ dùng xẻng nhỏ tách một mảng đất cứng. Lưỡi xẻng va vào viên sỏi, kêu cạch.</p>
<p>Âm thanh ấy làm vai An nhấc lên.</p>
<p>Minh dừng tay.</p>
<p>Không hỏi.</p>
<p>An ghét việc anh không hỏi gần bằng việc cô sợ anh sẽ hỏi. Khoảng trống giữa hai khả năng nằm ngay trước ngực, giống một chiếc nút áo cài lệch.</p>
<p>Cô mở điện thoại. Email vẫn ở đó. Ngón tay cô chạm vào ô trả lời rồi rút lại. Chữ trên màn hình nhòe đi một chút vì ánh sáng ngoài sân.</p>
<p>“Cây này chết chưa?” cô hỏi, chỉ vào chậu hương thảo ở góc tường.</p>
<p>Minh nhìn theo.</p>
<p>“Chưa hẳn.”</p>
<p>“Lá khô hết rồi.”</p>
<p>“Ừ. Nhưng thân dưới còn xanh.”</p>
<p>An bước xuống một bậc. Bùn mềm dưới đế giày. Cô ghét cảm giác đó. Mềm quá. Không chắc. Khi còn nhỏ, sau những trận mưa, ba thường bắt cô đi vòng qua sân để khỏi làm bẩn nhà. Cô đã từng đứng ngoài hiên, hai bàn chân lạnh, chờ người lớn quyết định khi nào mình được bước vào.</p>
<p>Minh dùng móng tay cạo nhẹ vào thân cây.</p>
<p>Một vệt xanh rất mảnh hiện ra dưới lớp vỏ nâu.</p>
<p>“Thấy không?”</p>
<p>An cúi xuống. Tóc rơi qua má. Cô đưa tay vén lên, nhưng ngón tay dừng ở tai lâu hơn bình thường.</p>
<p>“Thấy.”</p>
<p>Đó không phải một câu trả lời lớn. Không đủ để thay đổi một buổi sáng. Không đủ để sửa bất cứ thứ gì trong cô. Nhưng khi nói xong, An nhận ra mình đã bước khỏi mái hiên.</p>
<p>Mũi giày trái lún xuống đất ướt.</p>
<p>Cô không rút chân lại ngay.</p>
<h3>Đất ướt, chiếc bình nứt và một câu trả lời ngắn</h3>
<p>Minh đưa cho cô chiếc kéo cắt cành.</p>
<p>“Nếu em muốn, cắt phần khô ở trên. Không cần sát quá.”</p>
<p>An nhìn chiếc kéo. Tay cầm màu cam đã phai. Lưỡi kéo có đốm gỉ nhỏ gần khớp nối. Cô không nhận ngay.</p>
<p>“Em không biết cắt.”</p>
<p>“Anh chỉ một lần.”</p>
<p>An muốn nói thôi. Muốn nói em bận. Muốn cầm điện thoại lên, để màn hình sáng thành một bức tường quen thuộc. Nhưng chậu hương thảo nằm đó, gầy và nghiêng, dưới ánh sáng nhợt sau mưa.</p>
<p>Minh đặt kéo lên thành chậu, không dúi vào tay cô.</p>
<p>“Không cắt cũng được.”</p>
<p>An ghét câu đó.</p>
<p>Vì nó không đẩy cô đi đâu cả.</p>
<p>Cô đứng thêm vài giây. Một giọt nước từ mái hiên rơi xuống gáy. Da cô co lại. Cô hít vào, không sâu, chỉ đủ để ngực dịch lên một chút.</p>
<p>Rồi cô cầm kéo.</p>
<p>Nhát cắt đầu tiên quá cao. Cành khô không rời hẳn, còn treo bằng một sợi vỏ mỏng. An cau mày. Minh không sửa. Anh chỉ nhặt chiếc bình tưới lên, nghiêng nó khỏi chân cô để nước không chảy vào giày.</p>
<p>An cắt lại.</p>
<p>Cạch.</p>
<p>Cành khô rơi xuống đất.</p>
<p>Nhỏ thôi.</p>
<p>Nhưng tiếng rơi của nó không giống tiếng ly thủy tinh năm mười bảy tuổi. Nó không vỡ. Nó chỉ nằm im giữa bùn và lá mục.</p>
<p>An nhìn cành cây một lúc. Sau đó cô đặt kéo xuống thành chậu, lưỡi quay vào trong.</p>
<p>Điện thoại trong tay kia rung lên. Email nhắc lần hai.</p>
<p>Cô mở màn hình. Con trỏ nhấp nháy trong ô trả lời.</p>
<p>Lần này, cô gõ: “Em đã nhận được. Em sẽ phản hồi trước 10 giờ.”</p>
<p>Cô đọc lại một lần. Ngón tay đặt trên nút gửi.</p>
<p>Không xóa.</p>
<p>Không gửi ngay.</p>
<p>Chỉ để câu chữ nằm đó, đầy đủ hơn mọi câu “em ổn” cô đã dùng suốt mấy ngày qua.</p>
<p>Minh gom mấy cành khô vào lòng bàn tay. “Anh để túi rác ở góc sân nhé.”</p>
<p>“Vâng.”</p>
<p>An nghe giọng mình. Vẫn nhỏ. Nhưng không vội.</p>
<p>Trước khi quay vào nhà, cô cúi xuống dùng đầu ngón tay phủ một ít đất quanh gốc hương thảo. Đất dính vào kẽ móng. Cô nhìn nó, định lau vào khăn giấy trong túi.</p>
<p>Rồi thôi.</p>
<p>Cô để bàn tay bẩn như vậy thêm một đoạn đường ngắn từ sân vào bếp.</p>
<p>Trong bếp, ấm nước đã nguội bớt. Cái ly thủy tinh đặt úp trên kệ, miệng ly chạm vào vệt nước tròn. An lật nó lên. Không tiếng động mạnh. Không ai quay lưng trong căn phòng này.</p>
<p>Cô rót nước.</p>
<p>Hơi nóng bốc lên, mờ một khoảng nhỏ trước mặt.</p>
<p>Ngoài sân, Minh vẫn đang xới đất. Anh không cứu cây hương thảo bằng một phép màu nào. Anh chỉ cạo thử thân cây, chỉ ra phần còn xanh, rồi để chiếc kéo ở nơi An có thể tự với tới.</p>
<p>Có những buổi sáng không mở được cánh cửa nào lớn.</p>
<p>Chỉ có một người lạ không hỏi quá nhiều, một luống đất chịu thấm nước chậm, và một cành khô rơi xuống mà không làm vỡ thứ gì.</p>
<p>An bấm gửi email.</p>
<p>Màn hình báo đã gửi lúc 7:26.</p>
<p>Cô đặt điện thoại xuống bàn, mặt màn hình ngửa lên.</p>
<p><a href="https://nhatkybinhyen.com/author/manhhc/">manhhc.nkby</a></p>
Khu vườn của em: Người Đứng Bên Luống Đất Ướt



