nhật ký cảm xúc khi không muốn về nhà - Nhật ký cảm xúc khi ghi lại một buổi chiều không muốn về nhà

Nhật ký cảm xúc khi ghi lại một buổi chiều không muốn về nhà

nhật ký cảm xúc khi không muốn về nhà được Linh mở ra lúc 18:12, trên băng ghế sắt của trạm xe buýt.

Trời vừa tạnh mưa. Mái che còn nhỏ nước xuống một vũng đen cạnh chân ghế. Linh đặt túi vải lên đùi, kẹp cuốn sổ giữa hai bàn tay. Mép giấy hơi ẩm vì lúc nãy cô quên kéo khóa túi. Điện thoại báo ba cuộc gọi nhỡ từ mẹ.

Nhật ký cảm xúc khi không muốn về nhà ở trạm xe buýt

Xe số 18 vừa đi qua. Linh nhìn theo dải đèn đỏ khuất ở ngã tư. Đó là chuyến cô vẫn bắt để về nhà. Nếu lên xe, cô sẽ có mặt ở cửa lúc 18:47. Mẹ sẽ hỏi sao không nghe máy. Bố sẽ ngồi trong phòng khách xem thời sự. Trên bàn có thể có đĩa cá kho, hoặc bát canh rau cải hơi nguội.

Không có gì đáng sợ nếu kể ra như vậy.

Nhưng ngón tay Linh đang nắm quai túi đến mức đường chỉ hằn lên da. Cổ áo sơ mi dính vào gáy. Bụng cô co lại mỗi lần điện thoại sáng.

Cô mở sổ. Trang giấy có một vết lem nhỏ từ tuần trước. Linh viết giờ trước, như cách cô thường làm khi không biết bắt đầu bằng câu nào: 18:12.

Sau đó cô viết: “Mình đang ở trạm xe buýt và chưa muốn về.”

Viết nhật ký chữa lành khi cơ thể trả lời trước

Nhật ký cảm xúc khi không muốn về nhà không cần Linh kết luận mình đúng hay sai. Cô thử ghi những việc nhìn thấy: một người đàn ông áo xanh đang cầm túi bánh mì; một cô bé đá mũi giày vào vũng nước; bảng điện tử báo chuyến tiếp theo còn 9 phút.

Viết đến đó, vai cô hạ xuống một chút.

Điện thoại lại sáng. Tin nhắn của mẹ: “Về chưa con?”

Linh đặt bút xuống. Câu hỏi ấy không có dấu trách móc. Chỉ bốn chữ. Nhưng trong cô, nó kéo theo nhiều buổi tối khác: mẹ đứng ở cửa bếp hỏi sao mặt con khó coi; mẹ đặt thêm cơm vào bát dù cô nói đủ rồi; mẹ thở dài khi cô trả lời quá ngắn.

Cô biết mẹ thương. Chính điều đó làm mọi thứ khó hơn. Nếu mẹ không thương, cô có thể giận cho gọn. Nhưng mẹ thương bằng cách hỏi, bằng cách đợi, bằng cách bước vào phòng khi cô chỉ muốn nằm im. Linh thường phản ứng bằng một câu cụt. Rồi cả bữa cơm trở nên cứng như miếng cá để quá lửa.

Cô viết tiếp: “Mình không ghét nhà. Mình sợ về với một khuôn mặt chưa kịp mềm lại.”

Dòng chữ nghiêng xuống cuối câu. Linh nhìn nó khá lâu.

Cách viết nhật ký để không biến im lặng thành bỏ chạy

Cô chia trang giấy làm hai cột. Cột bên trái: “Điều mình sợ sẽ xảy ra.” Cột bên phải: “Việc nhỏ mình có thể làm.”

Bên trái, cô viết: mẹ hỏi nhiều; mình cáu; bố im; bữa cơm nặng.

Bên phải, cô viết chậm hơn: nhắn trước; rửa mặt trước khi ăn; nói một câu đầy đủ.

Chuyến xe tiếp theo đến. Cửa mở ra, mùi áo mưa ẩm và mùi xăng tràn xuống vỉa hè. Linh chưa đứng dậy. Cô để vài người bước lên. Tài xế nhìn gương, rồi cửa đóng lại. Xe đi.

Cô không tự mắng mình. Đây là điểm khác nhỏ nhất trong buổi chiều.

18:24. Linh nhắn cho mẹ: “Con đang ở trạm xe buýt. Hôm nay con hơi mệt, con về chuyến sau. Mẹ để con rửa mặt rồi ăn nhé.”

Cô giữ điện thoại bằng cả hai tay sau khi gửi, như giữ một chiếc cốc đầy nước. Ba chấm hiện lên rồi biến mất. Mẹ trả lời: “Ừ, đi chậm thôi. Canh còn nóng.”

Linh đọc chữ “ừ” trước. Chữ đó làm cổ họng cô bớt căng hơn phần còn lại.

Cô không thấy nhẹ hẳn. Vũng nước cạnh chân ghế vẫn đen. Trạm xe buýt vẫn ồn. Nhưng bàn tay cô đã rời quai túi. Dấu hằn trên da còn đó, mờ dần rất chậm.

Khi xe tiếp theo đến, Linh gấp sổ lại. Cô không viết thêm bài học nào. Chỉ kẹp cây bút vào gáy sổ, kéo khóa túi cho kín, rồi bước lên xe.

Trên kính cửa, mặt cô phản chiếu mờ trong ánh đèn đường. Chưa tươi hơn. Chưa giỏi hơn. Chỉ là một khuôn mặt biết báo trước rằng mình cần vài phút trước bữa cơm.

Đọc thêm về journaling và sức khỏe tinh thần tại University of Rochester Medical Center.


manhhc.nkby

Similar Posts