Hơn 11 giờ đêm
Cả phòng đã yên.
Chỉ còn chiếc đèn bàn vàng nhạt và tiếng sột soạt của trang vở.
Mình ngồi đó, trước chồng bài tập còn dang dở. Tay cầm bút mà mắt cứ cay xè. Không hiểu sao nước mắt lại rơi lúc nào chẳng hay.
Lớp 9 mới đi được nửa chặng thôi.
Vậy mà mình thấy mệt như đã chạy rất lâu.
Ngày trước, việc học không nặng nề đến thế. Vẫn có lúc cười đùa, vẫn có những buổi tối thảnh thơi. Nhưng dạo này, mọi thứ cứ dồn dập. Bài vở nhiều hơn. Kỳ thi chuyển cấp cứ đến gần. Nghĩ thôi cũng thấy tim chùng xuống.
Điểm số bắt đầu tụt.
Từ nhóm đầu, rơi dần xuống phía sau.
Mỗi lần nghe thầy cô nhắc tên, lòng mình thắt lại.
“Lại sa sút rồi.”
“Phải cố gắng hơn.”
Những câu nói không nặng, nhưng cứ âm ỉ như kim chích. Mình chỉ biết cúi đầu, giả vờ chăm chú vào cuốn vở, mong tiết học trôi nhanh một chút.
Thật ra mình đâu có lười.
Chỉ là càng lo thì càng học không vào.
Sáu giờ sáng chuông reo. Lật chăn dậy trong cơn ngái ngủ. Cả ngày nối tiếp bởi lớp học, bài kiểm tra, tự học, bài tập. Mười phút ra chơi cũng không dám nghỉ. Trưa ăn vội vài muỗng cơm. Tối lại cắm cúi đến khuya.
Thời gian giống như bị ai đó bấm nút tua nhanh.
Còn mình thì cứ chạy theo, thở không kịp.
Trong lớp, ai cũng có nhóm bạn riêng. Cười nói rôm rả. Mình ngồi ở góc, lặng lẽ làm việc của mình. Có lúc muốn kể với ai đó rằng mình mệt lắm, nhưng rồi lại thôi. Sợ làm phiền người khác. Sợ bố mẹ lo.
Thế là mọi chuyện lại tự giữ trong lòng.
Đêm đến, trốn trong chăn khóc một chút.
Khóc xong lau nước mắt.
Rồi lại mở sách ra học tiếp.
Đã có lúc mình nghĩ hay là bỏ cuộc. Nghỉ một hôm thôi cũng được. Nhưng nghĩ đến quãng đường phía trước, mình lại tự nhủ: thôi, ráng thêm chút nữa.
Chỉ thêm một chút thôi.
Biết đâu mai điểm khá hơn.
Biết đâu mình sẽ quen dần.
Biết đâu mọi thứ không tệ như mình nghĩ.
Tuổi 15 có lẽ là vậy. Vừa yếu mềm, vừa cố chấp. Vừa muốn buông, vừa không nỡ dừng.
Đêm nay, mình vẫn ngồi dưới ánh đèn. Bài chưa xong hết, nhưng lòng đã dịu hơn một chút.
Tự chúc bản thân ngủ ngon.
Ngày mai dậy sớm, lại cố gắng tiếp. Chậm thôi cũng được. Miễn là vẫn bước về phía trước.
“Có những ngày chỉ cần không bỏ cuộc, vậy là đủ giỏi rồi.”



