Chữa Lành Tâm Hồn Khi Để Lại Một Khoảng Đất Trống
Chữa lành tâm hồn, sáng hôm đó, nằm trong một khoảng đất chưa được gieo gì. Vy đứng trước luống rau sau cơn mưa đêm, tay cầm gói hạt cải đã bóc mép, nhưng ngón cái cứ miết lên đường răng cưa của bao giấy.
6:18. Nước còn đọng trên dây phơi. Mỗi lần gió thổi qua, những giọt nhỏ rơi xuống nền gạch, tạo thành tiếng tách rất nhẹ. Luống đất trước mặt cô tối màu hơn mọi ngày. Ở giữa luống có một khoảng lõm, rộng bằng hai bàn tay, nơi hôm qua cô nhổ bỏ mấy cây húng đã úa gốc.
Đất ở đó trống.
Không phải trống sạch. Còn vài rễ con mắc ngang, trắng mảnh như sợi chỉ. Một vỏ ốc nhỏ nằm nghiêng dưới mép lá rau răm. Khi Vy chạm đầu bay vào đất, mùi ẩm bốc lên, gần giống mùi áo mưa cũ treo sau cửa.
Cổ tay cô khựng lại.
Mùi ấy kéo cô về một buổi chiều rất xa, khi cô đứng nép dưới hiên lớp học, áo mưa dính vào cánh tay, trong cặp là tờ giấy kiểm tra bị gấp làm tư. Cô đã cố vuốt nó phẳng trước khi về nhà. Càng vuốt, nếp gấp càng hiện rõ.
“Gieo luôn hả con?” mẹ hỏi từ phía vòi nước.
Vy nhìn gói hạt trong tay. “Con chưa biết.”
Chữa lành tâm hồn bắt đầu từ chỗ chưa cần lấp đầy
Mẹ không nói tiếp. Bà đặt chiếc thau nhôm xuống cạnh bậc thềm. Trong thau có mấy cọng rau lang, đất bám ở gốc thành từng hạt nâu nhỏ. Tiếng thau chạm gạch vang một tiếng cụt, rồi im.
Vy cúi xuống luống đất.
Cô thường không chịu được những khoảng hở. Một ô kệ trống làm cô muốn đặt vào đó một quyển sách. Một buổi chiều không hẹn trước làm cô mở điện thoại tìm việc để làm. Một tin nhắn chưa được trả lời làm cô viết sẵn ba câu, xóa đi, rồi viết lại bằng giọng nhẹ hơn.
Khoảng đất trước mặt cũng vậy. Nó như một câu bị bỏ dở giữa dòng.
Cô xé gói hạt thêm một chút. Vài hạt cải lăn ra lòng bàn tay. Chúng nhỏ đến mức chỉ cần cô thở mạnh là có thể rơi mất. Vy khum tay lại ngay. Động tác quá nhanh khiến móng tay bấm vào da.
“Đất còn ướt,” mẹ nói. “Gieo bây giờ dễ bị dí.”
Vy biết điều đó. Cô đã đọc trên một trang hướng dẫn làm vườn của University of Minnesota Extension rằng đất quá ướt không phải lúc nào cũng tốt để trồng. Nhưng cái biết nằm trong đầu không làm bàn tay cô thả lỏng ngay.
Cô nhìn những hạt cải trong lòng bàn tay.
Rồi nhìn khoảng đất lõm.
Nếu không gieo gì, luống rau sẽ có một chỗ thiếu. Ai nhìn vào cũng thấy. Mẹ sẽ thấy. Linh có thể thấy nếu cô chụp ảnh gửi. Cả cô cũng sẽ thấy mỗi lần đi ngang qua sân.
Vy đặt gói hạt lên viên gạch cạnh luống.
Chưa gieo.
Khoảng đất trống không phải lỗi cần sửa ngay
6:31. Nắng chưa qua khỏi mái hiên. Bầu trời có màu xám nhạt như nước vo gạo. Vy dùng đầu bay gạt nhẹ phần rễ còn sót. Một sợi rễ mắc vào lưỡi bay, kéo theo cục đất nhỏ. Cô định giũ mạnh cho sạch, nhưng dừng lại khi cục đất rơi xuống đúng giữa khoảng trống.
Nó nằm đó. Lệch. Không đẹp.
Vy thấy vai mình nhô lên.
Cô hạ vai xuống từng chút một.
Mẹ ngồi xổm bên thau rau. Bà bẻ bỏ phần lá già, thả vào rổ. Tiếng lá gãy nghe mềm và ướt. “Để nó ráo một buổi cũng được.”
“Một buổi thôi hả mẹ?”
“Một buổi. Hoặc mai.”
Chữ “mai” làm Vy ngẩng lên. Mai nghĩa là hôm nay luống đất sẽ không hoàn chỉnh. Mai nghĩa là đi qua đi lại vẫn thấy chỗ lõm. Mai nghĩa là cô phải để một việc ở trạng thái chưa xong mà không được phép dùng việc khác để che nó lại.
Cô nhặt vỏ ốc nhỏ lên. Vỏ ốc rỗng, nhẹ đến bất ngờ. Bên trong có một ít bùn khô bám ở miệng. Vy đặt nó lên mép chậu sứ cũ, cạnh ba viên sỏi trắng Linh từng mang tới.
Điện thoại trong túi rung.
Cô không lấy ra ngay.
Chữa lành tâm hồn qua một việc được để sang ngày mai
6:45. Mưa đêm để lại một vệt nước dưới chân tường. Vy lấy khăn cũ lau cán bay. Khăn có mùi xà phòng còn sót từ lần giặt trước, lẫn với mùi đất. Cô lau một lần, xoay cán bay, rồi lau thêm nửa vòng. Đến đoạn cán vẫn còn một vệt nâu mờ, cô dừng lại.
Vệt nâu ấy nhỏ. Nó không làm bẩn tay ai nếu để yên.
Cô đặt bay xuống cạnh gói hạt.
Trong túi, điện thoại rung lần nữa. Lần này Vy lấy ra. Linh nhắn: “Sáng nay vườn sao rồi?”
Vy mở máy ảnh. Khung hình hiện lên: luống rau, khoảng đất lõm, gói hạt nằm trên viên gạch, mép thau nhôm của mẹ ở góc trái. Cô nghiêng máy để tránh khoảng trống.
Rồi dừng.
Nếu tránh đi, bức ảnh sẽ gọn hơn. Người xem sẽ thấy những cây còn xanh, những giọt nước trên lá, vài thứ đủ đẹp để gửi vào buổi sáng. Nhưng phần thật nhất của luống rau lúc này lại là chỗ chưa có gì mọc.
Vy đưa máy trở lại.
Chụp một tấm.
Khoảng đất trống nằm ở giữa ảnh.
Cô gửi cho Linh kèm một câu: “Chỗ này để mai gieo.”
Ba chấm xanh hiện lên rồi biến mất. Linh trả lời: “Ừ. Đất cũng cần thở.”
Vy đọc câu đó, không bấm tim, cũng không nhắn thêm. Cô úp điện thoại xuống viên gạch khô. Màn hình chạm gạch phát ra một tiếng cạch nhỏ. Lần này, cô không kiểm tra xem mặt kính có dính đất không.
Khi không lấp đầy, bàn tay mới nhận ra mình đang nắm quá chặt
7:02. Mẹ đứng dậy, bê thau rau vào bếp. Vài giọt nước từ đáy thau rơi thành đường chấm qua sân. Vy nhìn theo đường nước ấy đến tận cửa bếp, nơi tấm rèm vải bị gió đẩy phồng lên rồi xẹp xuống.
Cô còn lại một mình với luống rau.
Không hẳn một mình. Có tiếng xe máy ngoài ngõ. Có con chim sẻ đậu trên dây điện rồi bay đi khi một chiếc lá khô rơi khỏi mái hiên. Có gói hạt cải vẫn mở miệng trên viên gạch, như một lời nhắc chưa cần được trả lời.
Vy nhặt gói hạt lên. Cô gấp mép giấy lại hai lần. Hạt bên trong dồn xuống đáy, tạo thành một tiếng sột soạt rất nhỏ. Cô tìm chiếc kẹp gỗ trên dây phơi, kẹp miệng gói cho kín, rồi đặt nó vào hộp thiếc dưới kệ.
Động tác ấy làm cô thấy ngực mình trống ra một khoảng. Không dễ chịu hẳn. Chỉ rộng hơn lúc nãy một chút.
Cô quay lại luống đất. Khoảng lõm vẫn còn đó. Cục đất lệch vẫn ở giữa. Vài rễ trắng vẫn chưa được nhặt hết. Nắng bắt đầu chạm đến mép luống, làm bề mặt đất sáng lên từng hạt.
Vy đưa tay ra, định san phẳng phần lõm.
Rồi cô rút tay về.
Không phải vì cô đã hết muốn sửa. Cô vẫn muốn. Muốn đến mức đầu ngón tay hơi tê. Nhưng cô nhận ra bàn tay mình đang nắm chặt cạnh áo. Cô mở từng ngón, để vải rơi khỏi lòng bàn tay.
Trong bếp, mẹ gọi: “Ăn sáng đi con.”
“Dạ.”
Vy rửa tay dưới vòi sân. Nước lạnh chạy qua cổ tay, kéo theo đất mịn. Có một vệt bùn nằm sát kẽ móng không trôi ngay. Cô chà một lần. Vẫn còn. Cô nhìn nó, rồi tắt vòi.
Khi đi ngang luống rau, cô không cúi xuống chỉnh lại cục đất lệch.
Khoảng đất trống ở lại sau lưng cô. Nó không biến thành câu trả lời. Nó cũng không cần được trang trí để dễ nhìn hơn. Nó chỉ nằm đó, ướt, sẫm màu, đủ nhỏ để một bàn chân có thể bước qua, đủ rõ để Vy biết mình đã không lấp nó bằng việc đầu tiên tìm thấy.
Chữa lành tâm hồn, trong buổi sáng ấy, không giống một luống rau mọc đều. Nó giống gói hạt đã được kẹp lại, chiếc bay còn vệt nâu mờ, một bức ảnh không né chỗ thiếu, và tiếng chân Vy đi vào bếp khi ngoài sân vẫn còn một khoảng đất chưa được dùng để chứng minh điều gì.






