Nhật ký cảm xúc khi rửa lại chiếc bình nước để qua đêm
Nhật ký cảm xúc khi rửa lại chiếc bình nước được viết lúc 7:09, sau khi tôi mở nắp bình và ngửi thấy mùi nước để qua đêm. Không hẳn là hôi. Chỉ là một mùi tù, rất nhẹ, giống như căn phòng đóng cửa lâu hơn cần thiết.
Chiếc bình nhựa trong nằm cạnh mép bàn. Trên thân bình có vài vệt ngón tay khô. Tối qua tôi đã đặt nó ở đó với ý định uống thêm một ngụm rồi đi ngủ. Sau đó tôi không uống. Tôi cũng không ngủ ngay.
Sáng nay, việc đầu tiên tôi làm không phải là mở điện thoại. Tôi cầm chiếc bình lên và thấy lòng bàn tay mình hơi dính.
Nhật ký cảm xúc khi rửa lại chiếc bình nước trong bồn rửa
7:12. Tôi đổ phần nước cũ xuống bồn. Dòng nước chạm đáy inox thành một tiếng ngắn. Vài bọt khí nhỏ chạy quanh miệng thoát nước rồi biến mất. Tôi mở vòi, tráng bình một lần. Mùi cũ vẫn còn ở nắp.
Có những buổi sáng bắt đầu bằng một vật bị bỏ quên. Một chiếc áo trên ghế. Một cái ly cạnh giường. Một tin nhắn chưa trả lời. Hôm nay là chiếc bình nước. Nó không trách tôi. Nhưng tôi nhìn nó như nhìn một bằng chứng rằng tối qua mình đã không chăm được một việc rất nhỏ.
Tôi lấy bàn chải chai, cho một giọt nước rửa chén. Lông bàn chải chạm đáy bình tạo ra tiếng sột soạt đều đều. Âm thanh ấy làm vai tôi bớt căng hơn tiếng chuông báo thức.
Khi viết nhật ký chữa lành bắt đầu từ một việc rửa rất nhỏ
Tôi đặt bình úp trên giá, rồi mở sổ. Trang hôm qua còn một dòng bỏ dở: “Mình sẽ…” Sau chữ sẽ là khoảng trắng. Tôi không nhớ tối qua định viết gì. Có thể là “ngủ sớm”. Có thể là “đừng nghĩ nữa”. Cũng có thể chỉ là một câu chưa đủ sức đi hết.
7:20. Tôi viết dưới dòng đó: “Sáng nay mình rửa lại chiếc bình nước. Việc này nhỏ, nhưng bàn tay mình đã làm xong.”
Chữ “làm xong” khiến tôi nhìn ra bồn rửa. Chiếc bình úp xuống, nước chảy thành giọt từ miệng bình. Một giọt rơi, rồi giọt khác. Không vội. Không cần ai nhìn thấy.
Cách viết nhật ký cảm xúc khi cơ thể còn chậm
7:27. Tôi kẻ ba dòng ngắn trong sổ.
Thứ mình thấy: nắp bình còn mùi xà phòng rất nhẹ.
Thứ cơ thể nói: cổ tay mỏi, mắt hơi rát, bụng chưa muốn ăn.
Thứ có thể làm tiếp: rót nước mới, uống ba ngụm, rồi mở rèm.
Tôi đọc một đoạn về chú ý đến hiện tại bằng những quan sát nhỏ, rồi quay lại với chiếc bình. Nắng lọt qua cửa sổ bếp, làm phần nhựa trong sáng lên. Những vệt ngón tay cũ đã mất. Bình không mới hơn. Chỉ sạch đủ để dùng lại.
Đặt cảm xúc xuống bằng nước mới
Tôi rót nước lọc vào bình. Âm thanh nước đầy dần nghe tròn hơn lúc đổ đi. Tôi uống ba ngụm như đã viết. Ngụm đầu còn vị xà phòng rất xa. Ngụm thứ hai mát hơn. Ngụm thứ ba làm cổ họng mở ra một chút.
Điện thoại sáng lên. Một thông báo công việc hiện trên màn hình. Tôi đặt điện thoại úp xuống, không phải để trốn, mà để uống nốt phần nước trong miệng trước khi trả lời. Khác biệt nhỏ đến mức nếu không viết lại, tôi sẽ bỏ qua.
7:39. Tôi thêm một câu vào sổ: “Mình không cần biến buổi sáng thành sạch sẽ hoàn toàn. Chỉ cần rửa một chiếc bình, rót nước mới, rồi làm việc kế tiếp.”
Tôi đóng nắp bình. Tiếng nắp khớp vào thân bình rất gọn. Tôi mang nó ra bàn làm việc, đặt bên phải cuốn sổ. Trên trang giấy, dòng chữ cuối chưa thẳng. Nhưng nó ở đó. Chiếc bình nước cũng ở đó. Hai thứ nhỏ đủ để buổi sáng không trôi mất.
Đọc thêm nhật ký cảm xúc để giữ lại những buổi sáng rất nhỏ.







