Bàn làm việc bừa bộn và những việc không chịu dừng lại

làm việc quá mức - bàn làm việc bừa bộn trong Khu vườn của em

Khu vườn của em — Ngày 5 / Trốn tránh

Làm việc quá mức không bắt đầu bằng tham vọng. Với An, nó bắt đầu bằng một buổi tối mà căn phòng quá yên.


7:26.

Màn hình laptop sáng hơn phần còn lại của căn phòng. Ánh sáng xanh nằm trên mặt bàn, phủ lên chiếc cốc sứ, cuộn dây sạc rối, ba tờ giấy note dính chồng lên nhau và một cây bút bi mất nắp.

An ngồi trên ghế xoay, lưng không chạm tựa.

Cô vừa gửi xong email thứ mười hai trong ngày. Góc phải màn hình hiện thông báo: Sent. Một chữ ngắn. Gọn. Không hỏi gì thêm.

Cô để ngón trỏ trên bàn phím lâu hơn cần thiết. Phím F có một vết bóng nhỏ vì bị chạm nhiều. Móng tay cô gõ nhẹ vào đó. Cạch. Cạch. Cạch.

Điện thoại nằm úp bên cạnh laptop.

Nó đã rung hai lần từ lúc cô pha cà phê. An không lật lên. Cô nhìn thấy cạnh ốp điện thoại hở ra một chút, bụi kẹt ở đường viền. Cô nghĩ mình nên lau. Rồi mở tab mới.

Hộp thư đến còn bảy email chưa đọc.

Cô kéo một tờ note màu vàng lại gần. Trên đó đã có bốn dòng:

— sửa file báo cáo
— gửi bảng tổng hợp
— kiểm tra lịch tuần sau
— trả lời chị H.

An viết thêm dòng thứ năm: xem lại phụ lục.

Cô không cần xem lại phụ lục tối nay. Ngày mai vẫn kịp. Người gửi email cũng đã ghi rõ: “Khi nào tiện em xem giúp chị.”

Nhưng chữ “khi nào tiện” để lại một khoảng trống. Khoảng trống ấy giống cái khe tối giữa tủ quần áo và tường. Nếu không nhét một việc gì vào đó, thứ khác sẽ bò ra.

Khi làm việc quá mức trở thành cách né im lặng

7:41.

Cà phê trong cốc đã nguội. Một vòng nâu mỏng bám quanh thành cốc, đúng chỗ môi cô chạm vào hồi nãy. An nhấc cốc lên, uống một ngụm nhỏ rồi nhăn mặt.

Đắng. Lạnh. Hơi chua.

Mùi cà phê nguội kéo cô về một buổi sáng cũ.

Năm cô mười bảy tuổi, trên bàn ăn cũng có một cốc cà phê để quên. Ba cô đi làm sớm. Mẹ cô đứng cạnh bồn rửa, tay vẫn còn bọt xà phòng. Trên bàn là tờ giấy báo điểm đã bị gấp đôi. An nhớ mặt giấy mềm đi vì bị cầm nhiều lần.

“Con nói là con làm được mà,” mẹ cô nói.

An cúi xuống nhặt một hạt cơm khô dưới chân bàn. Cô không biết vì sao mình nhặt nó. Cô chỉ nhớ nếu tay đang bận, mặt sẽ ít bị nhìn hơn.

Sau đó cô học cách để tay luôn bận.

Tối nay cũng vậy. Tay trái giữ cốc. Tay phải rê chuột. Mắt đọc dòng tiêu đề. Vai nâng lên rất khẽ mỗi khi căn phòng im quá ba giây.

Email của chị H. chỉ có ba câu. An đọc một lần. Hai lần. Rồi bắt đầu soạn một câu trả lời dài hơn mức cần thiết.

Dạ chị, em đã xem qua phần này. Theo em mình có thể cân nhắc…

Cô dừng lại ở chữ “cân nhắc”. Xóa. Viết lại.

Dạ chị, em gửi chị vài ý nhỏ trước…

Ngón tay cô chạm vào nút gửi. Chưa bấm.

Điện thoại rung lần thứ ba.

Lần này nó không dừng ngay. Âm rung chạy trên mặt bàn, làm cây bút bi lăn nửa vòng rồi chạm vào cạnh laptop. Tiếng nhựa gõ vào kim loại rất nhỏ.

An nhìn điện thoại.

Màn hình vẫn úp xuống.

Cô biết có thể là tin nhắn quảng cáo. Cũng có thể là mẹ. Cũng có thể không phải ai quan trọng. Chỉ cần lật lên là biết.

Cô bấm gửi email.

Danh sách việc dài thêm một dòng

8:03.

Trời ngoài cửa sổ chuyển sang màu xám đậm. Kính phản chiếu căn phòng của cô: một người ngồi giữa những vật nhỏ không chịu nằm đúng chỗ. Sách mở úp. Dây tai nghe thắt nút. Hóa đơn tiền điện kẹp dưới quyển sổ. Một chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế từ ba hôm trước.

An kéo áo khoác xuống, gấp lại một lần, rồi đặt lên mép giường.

Việc đó làm cô mất bốn mươi giây.

Bốn mươi giây ấy không có email nào. Không có tiếng gõ phím. Không có danh sách việc chạy trong đầu đủ lớn để che tiếng thở của cô.

Cổ họng An khô đi.

Cô quay lại bàn, mở file phụ lục.

Bảng tính hiện lên với nhiều ô nhỏ. Những đường kẻ xám làm căn phòng có vẻ ngay ngắn hơn. An thích những ô vuông. Mỗi ô chỉ chứa một việc. Mỗi việc có thể sửa, lưu, đóng lại. Không giống những thứ khác.

Cô chỉnh độ rộng cột B. Rồi cột C. Rồi đổi tên sheet cho rõ hơn.

Không ai yêu cầu.

Nhưng khi con trỏ chuột di chuyển, ngực cô bớt căng một chút. Khi một ô được căn lại cho thẳng, cô có cảm giác mình vừa giữ được thứ gì đó khỏi rơi.

Ở cạnh bàn, điện thoại im lặng.

Sự im lặng sau khi nó rung còn khó chịu hơn lúc nó rung. An đưa tay về phía điện thoại, rồi dừng lại giữa đường. Cổ tay cô lơ lửng trên mặt bàn. Vệt đỏ mờ từ quai túi hôm trước vẫn còn một đường rất nhạt.

Cô lật điện thoại lên.

Màn hình sáng.

Hai tin nhắn từ mẹ. Một tin nhắn từ nhóm công ty.

Mẹ gửi ảnh chậu rau húng quế ngoài ban công. Dưới ảnh là một dòng: “Cây này sống lại rồi.”

An nhìn ảnh rất lâu.

Chậu nhựa màu nâu. Đất hơi khô ở mép. Mấy lá non nhú lên, nhỏ và nhăn, như chưa chắc mình có nên mở ra không.

Cô đặt điện thoại xuống, lần này để ngửa.

Không trả lời ngay.

Nhưng cũng không úp lại.

Một việc nhỏ không nằm trong lịch

8:19.

An vẫn còn file phụ lục trên màn hình. Con trỏ nhấp nháy trong một ô trống. Cô có thể viết thêm ghi chú. Có thể mở thêm email. Có thể tìm một việc khác đủ nhỏ để kéo qua đêm.

Thay vào đó, cô đứng dậy.

Đầu gối cô kêu nhẹ khi rời ghế. Căn phòng lập tức rộng hơn một chút. Không dễ chịu. Chỉ rộng hơn.

An cầm cốc cà phê nguội vào bếp. Đổ phần còn lại xuống bồn rửa. Dòng nước nâu loãng xoay một vòng quanh lỗ thoát rồi biến mất. Cô rửa cốc bằng miếng bọt biển mềm, ngón cái miết đúng chỗ vệt môi bám trên men sứ.

Bọt xà phòng có mùi chanh.

Cô nhớ bồn rửa năm mười bảy tuổi. Nhớ tờ báo điểm. Nhớ hạt cơm khô dưới chân bàn. Ký ức vẫn ở đó, nhưng lần này tay cô không tìm việc khác để che nó ngay lập tức. Tay cô chỉ rửa cốc.

Xong, cô úp cốc lên giá.

8:24.

An quay lại bàn. Cô chưa tắt laptop. Chưa nghỉ hẳn. Chưa biết phải trả lời mẹ thế nào.

Cô chỉ xóa dòng xem lại phụ lục khỏi tờ note.

Giấy note còn bốn dòng cũ. Mép giấy cong lên ở góc trái. An dùng ngón tay ấn nhẹ cho nó dính xuống mặt bàn.

Sau đó cô mở điện thoại, nhìn lại ảnh chậu rau húng quế và gõ một câu rất ngắn.

Nhìn lá non thương ghê mẹ.

Cô chưa bấm gửi ngay. Đọc lại một lần. Không sửa.

Rồi gửi.


Nếu muốn đọc thêm về cách cơ thể giữ dấu vết của căng thẳng, anh có thể xem bài viết của American Psychological Association về stress và cơ thể.

manhhc.nkby