Mất Ngủ Và Ký Ức – Những Đêm Không Ngủ Chặng 36
3:47 sáng.
Minh ngồi dậy — không với tay lấy điện thoại.
Đây là điều lạ. Trước đây, mỗi lần tỉnh giữa đêm là tay đã cầm máy rồi, màn hình sáng lên trước khi mắt kịp mở hết. Nhưng đêm nay thì không. Minh chỉ ngồi đó, lưng tựa vào tường, nhìn vào khoảng tối trước mặt.
Khoảng tối không trả lời gì. Chỉ là tối.
Mất ngủ và ký ức — hai thứ đó từng gắn với nhau như một cặp không thể tách rời. Cứ thức giữa đêm là ký ức kéo đến. Cứ có ký ức là không ngủ được. Minh đã mất nhiều tháng cố hiểu xem cái nào đến trước.
Nhưng đêm nay Minh không cố hiểu gì cả.
Phòng im. Tiếng máy điều hòa chạy đều. Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn còn đặc một màu xanh đậm — chưa đến lúc sáng, nhưng cũng không còn là đêm sâu nữa.
Minh nhìn vào khoảng xanh đó.
Không phải mọi đêm đều là đêm cũ
Có một thời gian, cứ thức dậy lúc 3 giờ mấy là Minh biết ngay mình sắp nghĩ gì. Như một vòng lặp. Một dự án chưa xong. Một cuộc điện thoại bỏ lỡ. Một người — tên họ không cần nhắc lại — và những gì còn chưa nói được.
Minh hay gọi chung đó là “chuyện cũ”. Nhưng thực ra, mỗi đêm chúng hiện ra theo một dạng khác nhau. Có đêm thì rõ ràng như hình ảnh. Có đêm chỉ là cảm giác — một thứ gì đó nặng đặt giữa ngực, không có tên.
Đêm nay, Minh ngồi và chờ xem cái nào đến.
Không có gì đến.
Hoặc có — nhưng nhẹ hơn. Như tiếng bước chân ở phòng bên, dừng lại trước cửa rồi đi qua không gõ.
4:02 sáng.
Minh đứng dậy, ra bàn làm việc. Mở laptop — không phải để làm gì, chỉ để có ánh sáng. Ánh đèn màn hình xanh nhạt đổ xuống mặt bàn, lên mấy tờ giấy nháp còn để nguyên từ tối qua.
Trên đó có phác thảo cho một dự án nhỏ. Minh nhìn vào đó một lúc.
Rồi cầm bút chì lên. Không vẽ thêm gì. Chỉ cầm.
Mất ngủ và ký ức không cần giải quyết
Có người bảo: để ngủ được thì phải “xử lý” ký ức. Phải nói chuyện với ai đó. Phải viết ra. Phải buông.
Minh đã thử tất cả những thứ đó. Có thứ giúp được một phần. Có thứ chỉ làm mình thêm mệt vì cứ nghĩ là mình chưa làm đúng cách.
Nhưng đêm nay, ngồi trong im lặng này, Minh bắt đầu nghĩ: có lẽ không phải mọi đêm đều cần được giải quyết.
Có những đêm chỉ cần được ngồi.
Ký ức đến — được rồi. Ngồi với nó một lúc. Rồi nó sẽ nhạt đi, như tất cả mọi thứ đều nhạt đi khi ánh sáng bắt đầu lách vào.
4:17 sáng.
Minh đặt bút chì xuống. Nhìn qua cửa sổ — bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, không phải xanh nữa mà là một màu xám nhạt pha hồng ở phía xa.
Điện thoại vẫn nằm úp trên giường. Minh không với tay lấy.
Không phải vì kỷ luật. Không phải vì đang cố tránh gì đó. Chỉ là — đêm nay không cần.
Minh ngồi nhìn trời sáng dần.
Ký ức vẫn ở đó, đâu đó. Nhưng buổi sáng này của Minh là buổi sáng này, không phải bất kỳ buổi sáng nào khác.
Và điều đó — dù nhỏ — cũng đủ.
Bạn có thể đọc thêm về hành trình ngủ lại với chính mình tại series Những Đêm Không Ngủ.







