nhật ký cảm xúc khi để cửa sổ mở thêm một lát

Nhật ký cảm xúc khi để cửa sổ mở thêm một lát được viết vào buổi sáng tôi không muốn bước ra khỏi phòng. Rèm đã kéo nửa chừng từ tối qua. Mép vải kẹt ở chốt cửa, tạo thành một nếp gấp nhỏ. Ánh sáng lọt qua đúng chỗ đó, rơi lên nền gạch thành một vệt dài bằng bàn tay.

Tôi nhìn vệt sáng lâu hơn cần thiết. Điện thoại nằm cạnh gối, mặt úp xuống. Ly nước trên bàn còn một nửa, trên thành ly có dấu môi rất nhạt. Mọi thứ trong phòng giống như đang chờ tôi quyết định trước. Tôi không quyết định được gì. Tôi chỉ kéo ghế lại gần cửa sổ.

Nhật ký cảm xúc khi để cửa sổ mở và không vội gọi tên buổi sáng

7:09.

Tôi mở cửa sổ. Tiếng xe ngoài hẻm tràn vào trước gió. Một người bán hàng kéo thùng xốp qua đoạn đường gồ ghề, bánh xe kêu lộc cộc. Nhà bên cạnh bật nước rửa sân. Mùi xà phòng loãng lẫn với mùi nắng sớm. Tôi đặt bàn tay lên khung cửa. Nhôm lạnh ở phía trong, ấm ở mép ngoài.

Cuốn sổ nằm dưới chồng hóa đơn. Tôi rút ra, làm một tờ giấy rơi xuống đất. Trên giấy là danh sách việc cần làm từ tuần trước. Ba ô đã đánh dấu. Bốn ô còn trống. Tôi định nhặt lên rồi gấp lại ngay, nhưng đầu ngón tay dừng ở ô thứ tư: “gọi lại”. Chỉ hai chữ. Không ghi gọi ai.

Tôi biết là ai. Cơ thể biết trước tôi. Cổ họng khô. Vai tự co lên. Bàn chân tìm dép dưới gầm bàn dù tôi không định đi đâu. Có những dòng trong sổ không cần đọc to vẫn làm căn phòng nhỏ lại.

Viết một dòng trước khi né tránh

Tôi mở trang mới. Không viết “hôm nay tôi buồn”. Câu đó rộng quá. Nó không có tay nắm cửa, không có tiếng bánh xe, không có vệt sáng trên nền. Tôi viết: “7:16, mình mở cửa sổ nhưng vẫn để điện thoại úp xuống.”

Dòng chữ xiêu về bên phải. Chữ “điện thoại” bị đè mạnh hơn các chữ khác. Tôi nhìn nó một lúc. Rồi viết thêm: “Mình chưa muốn gọi lại.”

Hai dòng đó không sửa được buổi sáng. Nhưng chúng khiến tôi thôi giả vờ rằng mình đang bận. Tôi không bận. Tôi đang né. Né bằng cách pha cà phê lâu hơn, lau bàn lâu hơn, đọc lại một tin nhắn cũ mà không trả lời. Né bằng cách để mọi thứ có vẻ hợp lý.

Gió đẩy rèm chạm vào khuỷu tay. Rèm còn mùi nước xả vải từ lần giặt trước. Tôi nhớ tối hôm đó đã đứng phơi rèm trong phòng tắm, nước nhỏ xuống cổ tay. Điện thoại rung trong túi quần. Tôi nhìn tên người gọi, rồi để máy rung đến khi tắt. Sau đó tôi vắt rèm mạnh hơn, như thể tấm vải có lỗi.

Khi cửa sổ mở thêm một lát, trang giấy bớt trắng

7:31.

Tôi lật điện thoại lên. Không gọi. Chỉ nhìn màn hình. Thông báo cũ nằm thành một hàng ngắn. Tôi đặt máy bên cạnh cuốn sổ, mặt ngửa. Hành động nhỏ đến mức nếu có ai đứng nhìn, chắc họ sẽ không hiểu vì sao tôi phải thở ra sau đó.

Tôi viết tiếp: “Mình sẽ chưa gọi trong mười phút. Nhưng mình không úp điện thoại xuống nữa.”

Mười phút là một khoảng vừa đủ để không biến lời hứa thành cái bẫy. Tôi đứng dậy, rửa ly nước. Tiếng vòi chảy đều. Miếng bọt biển chạm vào thành ly tạo tiếng rin rít nhỏ. Khi quay lại, điện thoại vẫn nằm đó. Màn hình tối. Không đáng sợ hơn. Chỉ là một vật màu đen trên bàn, cạnh cuốn sổ mở.

7:43.

Tôi chưa gọi. Tôi cũng chưa chạy khỏi bàn. Cửa sổ vẫn mở. Bên ngoài, ai đó cười rất nhanh rồi im. Vệt sáng trên nền đã dài hơn, chạm vào chân ghế. Tôi ghi thêm một dòng cuối: “Có thể mình sẽ gọi sau khi gấp xong tờ giấy này.”

Tôi gấp danh sách việc cần làm thành đôi, rồi thành tư. Không vò. Không giấu xuống đáy thùng rác. Chỉ kẹp nó vào trang sổ hôm nay. Nếu chiều mở ra, tôi sẽ biết buổi sáng này đã từng có thật: có cửa sổ, có tiếng nước, có chiếc điện thoại nằm ngửa, và có một người đã ở lại thêm một lát.

Đọc thêm các bài cùng mạch tại Nhật ký cảm xúc, hoặc tham khảo cách viết để quan sát cảm xúc từ PositivePsychology.com.

manhhc.nkby

Similar Posts