truyện chữa lành về chiếc quạt tắt giữa trưa

Truyện chữa lành về chiếc quạt bắt đầu vào đúng lúc căn phòng im bặt. Không phải im vì trời đã dịu. Cái nóng vẫn nằm trên gáy, trên mặt bàn gỗ, trên thành ly nước đã đổ mồ hôi từ lâu. Chỉ là chiếc quạt đứng ở góc phòng bỗng khựng lại, cánh quạt quay thêm hai vòng chậm, rồi dừng hẳn ở một hướng rất lạ, như đang nhìn vào chiếc ghế trống cạnh cửa.

Anh để cây bút xuống. Ngòi bút chạm vào giấy tạo một chấm mực nhỏ, đậm hơn những chữ xung quanh. Từ sáng đến giờ anh đã viết được ba dòng cho một tin nhắn chưa gửi. Dòng đầu hỏi mẹ đã ăn trưa chưa. Dòng thứ hai xóa đi rồi viết lại. Dòng thứ ba chỉ còn một dấu chấm.

Truyện chữa lành về chiếc quạt và căn phòng đứng yên

12:18.

Ngoài hiên, tiếng xe máy đi qua làm tấm kính rung nhẹ. Anh nhìn chiếc quạt. Lớp bụi bám ở lồng sắt thành những vệt mờ. Một sợi tóc mắc ở chỗ ốc vít, cứ cong lên như một câu hỏi nhỏ. Anh nhớ lần cuối mẹ đến phòng, mẹ đã lấy khăn ẩm lau chiếc quạt này. Mẹ không nói nhiều. Chỉ cắm điện, bật số hai, rồi hỏi sao con không tháo ra rửa cho đàng hoàng.

Khi ấy anh đang ngồi trước máy tính. Anh trả lời bằng một tiếng ừ. Mắt không rời màn hình. Mẹ cúi xuống, nhặt vỏ gói cà phê dưới chân bàn, bỏ vào túi nilon mang theo từ chợ. Âm thanh túi sột soạt khiến anh khó chịu. Anh bảo mẹ để đó con dọn sau. Mẹ đứng thẳng lên, bàn tay còn cầm cái khăn ẩm. Mẹ nói một câu rất nhỏ: “Ừ, mẹ biết.”

Bây giờ căn phòng nóng dần. Chiếc quạt không quay nữa. Anh kéo ghế ra, tiếng chân ghế cạ nền gạch nghe khô và ngắn. Anh định rút phích cắm. Nhưng tay dừng lại ở ổ điện. Nhựa ổ điện hơi ấm. Đầu ngón tay anh có một vết xước từ hôm qua, lúc mở hộp đồ ăn quá vội.

Khi một vật nhỏ giữ lại điều chưa nói

Anh tháo lồng quạt. Con ốc đầu tiên rơi xuống nền, lăn vào dưới mép tủ. Anh quỳ xuống tìm. Mùi bụi và mùi nhựa nóng trộn với nhau. Ở góc tủ có một chiếc kẹp tóc màu nâu. Của mẹ. Có lẽ rơi từ hôm mẹ cúi xuống lau phòng. Anh nhặt lên, đặt vào lòng bàn tay. Chiếc kẹp nhẹ đến mức gần như không có gì, nhưng tay anh khép lại rất chậm.

Điện thoại trên bàn sáng lên. Không phải mẹ. Chỉ là thông báo giao hàng. Anh úp điện thoại xuống như mọi lần, rồi lại lật lên. Màn hình hiện cuộc trò chuyện cũ. Tin nhắn cuối cùng của mẹ là ảnh một nồi canh. Mẹ hỏi: “Con ăn được rau ngót không để lần sau mẹ nấu?” Anh đã thả một biểu tượng ngón tay cái. Không viết thêm.

Anh lấy khăn khô lau từng nan lồng quạt. Bụi dính thành vệt trên vải. Cổ tay anh mỏi sau vài vòng lau. Anh đổi tay. Căn phòng vẫn nóng, nhưng hơi thở bớt gấp. Có những việc không cần làm cho xong ngay. Chỉ cần không bỏ lại như cũ.

Chiếc quạt cũ và một cuộc gọi chưa bấm

12:46.

Anh lắp lại lồng quạt. Con ốc tìm được nằm trong chiếc nắp chai úp ngửa trên sàn. Anh siết vừa tay, không quá chặt. Khi cắm điện, chiếc quạt rung lên một cái, rồi quay. Gió thổi qua mặt bàn, làm tờ giấy có ba dòng chữ nhích khỏi chỗ cũ.

Anh ngồi xuống. Không mở máy tính. Không vội bật nhạc để lấp khoảng trống. Anh kéo tờ giấy lại gần, viết thêm một dòng dưới dấu chấm: “Trưa nay con sửa cái quạt mẹ lau hôm trước.”

Câu đó không hay. Không đủ để xin lỗi. Không đủ để giải thích mấy tháng anh chỉ trả lời cụt ngủn. Nhưng nó nằm trên giấy, có mực, có nét run ở chữ “mẹ”. Anh đọc lại hai lần. Rồi anh mở điện thoại, chụp tờ giấy, gửi đi trước khi kịp sửa.

Chiếc quạt quay đều. Sợi tóc mắc ở ốc vít đã được gỡ ra, nằm trong thùng rác cùng bụi xám. Anh vẫn chưa thấy nhẹ. Chỉ thấy hai vai không còn nhấc cao như lúc nãy. Ngoài hiên, nắng dội xuống bậc thềm. Trong phòng, tờ giấy nằm yên, không còn bị gió đẩy đi.

Đọc thêm về những câu chuyện cùng mạch cảm xúc tại Truyện chữa lành, hoặc một góc nhìn nhẹ nhàng về chăm sóc tâm trí từ Verywell Mind.

manhhc.nkby

Similar Posts