Hồi nhỏ, mình từng là đứa nói nhiều nhất nhà.
Đi học về là ríu rít kể đủ thứ. Chuyện lớp, chuyện bạn, chuyện con mèo ngoài ngõ.
Ba mẹ ngồi đó.
Mình tưởng họ đang nghe.
Nhưng sau mỗi câu chuyện, luôn là một tràng lời dặn dò.
Rồi phân tích.
Rồi “lần sau phải thế này, phải thế kia”.
Dần dần, mỗi lần mở miệng, mình thấy tim nặng nặng.
Kể xong không nhẹ hơn, mà mệt hơn.
Có hôm chỉ muốn nói: “Hôm nay con buồn một chút thôi.”
Nhưng cuối cùng lại im lặng.
Không phải vì hết chuyện để nói.
Chỉ là không biết nói để làm gì nữa.
Mình nghĩ, nhiều đứa trẻ cũng giống vậy.
Tụi mình kể chuyện… đôi khi chỉ để được nghe một câu:
“Ừ, chắc con mệt ha.”
Hoặc một cái gật đầu, một ánh mắt dịu lại.
Thế là đủ.
Nhưng khi câu chuyện nào cũng thành “bài học”, tai tự nhiên đóng lại lúc nào không hay.
Lời ba mẹ vẫn nói đó, mà như gió thổi ngang.
Lớn hơn chút, mình ít nói hẳn.
Ba mẹ hỏi: “Sao con lầm lì vậy?”
Mình chỉ cười.
Thật ra trong lòng vẫn đầy chuyện.
Chỉ là không còn chỗ để đặt xuống.
Đôi khi mình ước có một buổi tối bình thường.
Cả nhà ngồi ăn cơm.
Mình kể linh tinh vài chuyện.
Ba mẹ chỉ nghe thôi. Không sửa, không dạy.
Chỉ nghe.
Có lẽ khi đó, mình sẽ nói nhiều lại như ngày xưa.



