Những Đêm Không Ngủ – Chặng 3: Ly Nước Để Quên Bên Cửa Sổ

không ngủ được - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 3: Ly Nước Để Quên Bên Cửa Sổ

không ngủ được, An ngồi trên mép giường và nhìn ly nước để quên bên cửa sổ.

Ly thủy tinh thấp. Nước chỉ còn một nửa. Bụi nhỏ bám quanh miệng ly, sáng lên mỗi khi đèn ngoài hẻm quét qua rèm.

2:09.

Điện thoại nằm úp trên cuốn sổ bìa xám. Lần này An không đặt nó dưới gối nữa. Cô để nó xa hơn một cánh tay, như để một vật nóng nguội bớt trên bàn.

Khi không ngủ được và căn phòng quá yên

Tiếng máy lạnh chạy đều. Không còn âm rền lạ như đêm trước. Chính vì đều quá, An lại nghe rõ tiếng bụng mình thắt lại từng chút.

Chiều nay, cuộc họp không tệ. Sếp chỉ khoanh ba dòng trong bản kế hoạch và nói: “Em sửa lại phần này trước thứ Hai.” Không ai lớn tiếng. Không ai nhìn cô lâu hơn cần thiết.

Nhưng đến tối, ba vòng khoanh đỏ cứ hiện lên trong đầu An. Chúng nằm cạnh nhau như ba miệng giếng nhỏ.

Cô đã mở laptop lúc 23:40. Gõ lại tiêu đề. Xóa. Đổi font. Xóa. Sau đó cô đóng máy vì tay lạnh quá.

2:14.

An đứng dậy lấy ly nước. Nền gạch chạm vào gan bàn chân. Lạnh và có một hạt cát nhỏ mắc dưới ngón cái. Cô nhặt hạt cát lên, vo giữa hai đầu ngón tay, rồi bỏ vào thùng rác.

Việc đó làm cô chậm lại đúng vài giây.

Cô uống một ngụm. Nước đã hết mát. Có vị bụi rất nhẹ.

Ở cửa sổ, kính phản lại mặt cô: tóc xẹp một bên, mắt sưng, môi có vết nứt mỏng. An đưa lưỡi chạm vào vết nứt rồi dừng. Hồi nhỏ, mỗi lần bị cô giáo gọi lên bảng, cô cũng hay làm vậy. Cắn môi đến khi nghe vị sắt.

Một dòng trong sổ thay vì một đêm mở điện thoại

Cô mở sổ. Dòng hôm qua vẫn ở đó: “Sáng mai mình sẽ hỏi lại từng ý.”

An đã hỏi. Giọng cô nhỏ. Câu đầu bị vấp. Nhưng cô đã hỏi.

Nhìn dòng chữ, An thấy cổ tay mình bớt cứng đi một chút. Không nhiều. Chỉ đủ để cầm bút mà không ấn gãy đầu ngòi.

Cô viết: “Mình không sợ sửa bài. Mình sợ người khác biết mình chưa giỏi.”

Câu đó làm cô ngồi im.

Ngoài hẻm, một người khóa cửa xe. Tiếng kim loại chạm nhau vang lên rồi tắt. An kéo áo khoác mỏng trên ghế phủ lên vai.

Cô đọc lại câu vừa viết. Chữ “chưa giỏi” xấu, nghiêng hẳn sang phải.

Điện thoại rung. An không nhìn ngay. Cô đặt bút xuống, đếm ba nhịp tiếng máy lạnh, rồi mới lật màn hình.

Một thông báo từ lịch: “Nộp bản sửa – thứ Hai.”

An bấm vào. Cô sửa tên nhắc việc thành: “Sửa ba dòng được khoanh.”

Không phải sửa cả con người mình.

2:31.

Cô mở một bài hướng dẫn ngắn về giấc ngủ trên Sleep Foundation, đọc đến đoạn nói về việc rời khỏi giường nếu nằm quá lâu. An không làm theo ngay. Cô chỉ đứng dậy, mang ly nước vào bếp rửa.

Nước chảy qua thành ly. Một vòng bụi mỏng biến mất.

Khi quay lại, An đặt ly úp trên khăn. Cửa sổ không còn vật gì chắn trước mặt kính.

Cô vẫn không ngủ được ngay. Nhưng lần này, căn phòng không bắt cô phải thắng nó.

An nằm xuống. Điện thoại để trên bàn. Cuốn sổ mở bên cạnh.

Trước khi tắt đèn, cô gạch dưới hai chữ “ba dòng”. Rồi cô để nguyên trang giấy đó, như để một việc nhỏ canh giấc cùng mình.


an.nkby