Những Đêm Không Ngủ – Chặng 43: Tiếng Đồng Hồ Trong Ngăn Kéo
Mất ngủ vì tiếng đồng hồ trong ngăn kéo bắt đầu lúc 2:11, khi An nghe tiếng tích tắc đi qua lớp gỗ mỏng của bàn làm việc.
Căn phòng tắt đèn. Màn hình điện thoại úp xuống cạnh gối. Máy lạnh chạy một nhịp đều, rồi khựng nửa giây trước khi thổi tiếp. Trong khoảng khựng ấy, tiếng đồng hồ nhỏ hơn móng tay lại hiện ra rõ.
An nằm nghiêng. Đầu gối chạm mép chăn. Bàn tay phải luồn dưới gối, nắm vào một góc vải đã nhăn.
Cậu đã cất chiếc đồng hồ vào ngăn kéo từ chiều, vì không muốn nhìn kim giờ đi chậm. Bây giờ nó vẫn ở đó. Không nhìn thấy. Nhưng cứ đi.
Mất ngủ vì tiếng đồng hồ trong ngăn kéo và căn phòng quá yên
2:18. An ngồi dậy. Nệm lún xuống dưới hông. Cậu không bật đèn trần, chỉ kéo rèm hé ra một chút để ánh đèn hành lang rơi lên sàn thành một vệt vàng đục.
Ngăn kéo bàn bị kẹt ở đoạn đầu. Khi kéo mạnh, vài tờ giấy bên trong xô vào nhau. Tiếng tích tắc lớn hơn, như bị bắt quả tang.
Chiếc đồng hồ báo thức màu xám nằm úp giữa một cuốn sổ và dây sạc cũ. Mặt kính có một vết xước ngang số ba. An cầm lên. Nhựa lạnh chạm vào lòng bàn tay.
Cậu nhớ một buổi sáng lớp mười hai. Đồng hồ reo lúc 4:45. Cậu tắt đi, ngủ thêm bảy phút, rồi tỉnh dậy trong tiếng mẹ gõ cửa liên tục. Hôm đó cậu đến lớp muộn. Cả ngày, cứ mỗi lần nhìn đồng hồ treo tường, cổ họng lại khô như vừa nuốt giấy.
Trong phòng đêm nay, không ai gõ cửa.
Tiếng tích tắc và thói quen canh chừng chính mình
An đặt đồng hồ lên bàn. Cậu định xoay nút tắt báo thức. Ngón tay cái trượt qua nắp pin phía sau. Nắp hơi lỏng. Chỉ cần đẩy nhẹ là mở được.
Cậu không đẩy ngay.
Trong đầu có một câu rất quen: nếu tháo pin, sáng mai sẽ muộn. Nếu để đồng hồ chạy, đêm nay sẽ không ngủ. Câu nào cũng có vẻ đúng. Cả hai cùng siết vào thái dương.
Cậu mở điện thoại để tìm giờ. 2:26. Ánh sáng màn hình làm mắt cay. Cậu tắt nhanh, nhưng dư ảnh con số vẫn nằm lại một lúc.
Trên trang Sleep Foundation, An từng đọc rằng càng cố kiểm soát giấc ngủ, cơ thể càng dễ tỉnh. Câu ấy không giúp cậu ngủ ngay. Nó chỉ khiến bàn tay đang giữ đồng hồ bớt nắm chặt một chút.
Mất ngủ vì tiếng đồng hồ trong ngăn kéo khi tháo pin không phải bỏ cuộc
2:34. An lật đồng hồ lại. Nắp pin trượt ra với tiếng cạch nhỏ. Viên pin tròn nằm trong khe, sáng mờ dưới ánh đèn hành lang.
Cậu dùng móng tay cạy pin. Lần đầu không được. Móng tay trượt, để lại một vệt trắng trên da. Cậu thở ra bằng miệng. Lần thứ hai, pin bật lên, lăn một vòng trên mặt bàn rồi dừng cạnh chiếc bút hết mực.
Tiếng tích tắc tắt.
Sự im lặng không dễ chịu ngay. Nó phình ra trong phòng. An nghe tiếng tủ lạnh ngoài bếp, tiếng xe máy đi xa dưới đường, tiếng máu chạy trong tai mình.
Cậu đặt viên pin vào một chiếc chén sứ nhỏ trên bàn. Không cất vào ngăn kéo. Không ném đi. Chỉ đặt đó.
Một đêm không cần thắng cơ thể
2:47. An lấy một tờ giấy ghi chú. Cậu viết: “Đã tháo pin. Điện thoại báo thức 7:10.” Chữ hơi nghiêng vì tay còn run. Cậu dán mảnh giấy lên mặt đồng hồ, che vết xước ngang số ba.
Cậu đặt đồng hồ trở lại ngăn kéo, nhưng không đóng kín. Mép ngăn kéo còn hở bằng hai đốt ngón tay.
Khi quay về giường, An không úp điện thoại xuống ngay. Cậu kiểm tra báo thức một lần, rồi đặt máy xa hơn, trên ghế cạnh cửa sổ. Màn hình tắt. Căn phòng còn vệt sáng dưới rèm.
3:02. An nằm xuống. Vai vẫn căng. Mắt vẫn mở. Nhưng bàn tay dưới gối không còn nắm chặt góc vải. Nó đặt ngang bụng, nghe bụng nhô lên rất thấp rồi hạ xuống.
Mất ngủ vì tiếng đồng hồ trong ngăn kéo không kết thúc bằng một giấc ngủ đến ngay. Nó kết thúc bằng tiếng tích tắc ngừng lại, và một viên pin nằm trong chén sứ, nơi sáng mai cậu có thể nhìn thấy.
3:17. An trở mình. Lần này, cậu không nhìn giờ.
an.nkby







