Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 5: Tin Nhắn Nằm Trong Nháp

tin nhắn chưa gửi - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 5: Tin Nhắn Nằm Trong Nháp

tin nhắn chưa gửi nằm trong mục nháp từ chiều thứ Bảy.

La phát hiện ra nó khi tìm lại địa chỉ quán phở mẹ gửi. Dòng chữ màu xám hiện dưới tên anh: “Em không biết phải nói thế nào để…”

Câu bị cắt ở đó.

7:18 tối. Ngoài cửa sổ, trời vừa mưa xong. Lan can ban công còn đọng nước thành những hạt tròn, mỗi hạt giữ một mảnh đèn đường nhỏ.

Tin nhắn chưa gửi và dòng nháp bị bỏ quên

La đứng trong bếp, tay trái cầm chiếc bát vừa rửa. Nước chảy từ đáy bát xuống cổ tay, luồn vào trong tay áo. Cô không lau ngay.

Dòng nháp đó là từ ba hôm trước. Có lẽ sau khi cô nhìn thấy ảnh đại diện đổi màu. Có lẽ sau bữa cơm với mẹ, lúc mẹ hỏi: “Dạo này con còn buồn chuyện đó không?”

La đã cười và nói: “Không sao đâu mẹ.”

Nói xong, cô vào phòng tắm đứng rất lâu. Quạt hút kêu rè rè trên trần. Mùi xà phòng chanh dính ở tay. Cô mở điện thoại, gõ nửa câu, rồi có thể đã khóa màn hình khi nghe mẹ gọi ăn trái cây.

Bây giờ nửa câu ấy quay lại, mỏng nhưng sắc.

La đặt bát lên kệ. Nó chạm vào chiếc bát khác, kêu một tiếng trong. Cô rút khăn lau tay, nhưng khăn ẩm. Cô đổi sang vạt áo.

Điện thoại vẫn sáng.

Cô bấm vào khung chat.

Câu nháp đầy đủ hiện ra: “Em không biết phải nói thế nào để anh hiểu là lúc đó em cũng sợ.”

La đọc một lần. Rồi đọc lại.

Không có lỗi chính tả. Không có câu nào thừa. Chính vì vậy, cô càng muốn gửi.

Khi khung chat không phải nơi duy nhất giữ sự thật

Ngón tay cô đặt trên nút gửi. Mưa ngoài hiên nhỏ từ mái tôn xuống, từng giọt rơi vào xô nhựa của nhà bên cạnh. Cốc. Cốc. Cốc.

La nhớ một buổi tối năm lớp bảy. Cô làm mất hộp bút của bạn. Về nhà, cô viết một tờ giấy xin lỗi dài kín trang, rồi không dám đưa. Sáng hôm sau, cô chỉ đặt hộp bút mới vào ngăn bàn bạn và chạy ra sân.

Từ đó, La thường tin rằng nếu không giải thích đủ, người khác sẽ giữ một phiên bản xấu nhất của mình.

Cô nhìn câu tin nhắn chưa gửi.

Phiên bản xấu nhất ấy có thể vẫn ở đâu đó trong đầu anh. La không sửa được bằng một nút gửi.

Cô chọn toàn bộ câu, cắt ra khỏi khung chat, rồi dán vào ghi chú có tiêu đề “những câu chưa gửi”.

Khung soạn thảo trống.

La không thoát ra ngay. Cô để màn hình sáng thêm vài giây, như đứng trước một cánh cửa đã không còn cần gõ.

7:36.

Mẹ nhắn: “Mai ghé nhà lấy xoài không?”

La trả lời: “Có. Con ghé khoảng chiều.”

Sau đó cô mở một bài về ranh giới sau chia tay trên Psychology Today. Cô đọc được một đoạn ngắn. Không gạch chân. Không chụp màn hình. Chỉ đọc rồi đặt điện thoại úp xuống bàn.

Chiếc bát trên kệ vẫn còn một giọt nước ở miệng. La lấy khăn khô lau lại. Lần này cô lau cả phần đáy bát, nơi thường bị bỏ qua.

Trong ghi chú, câu kia vẫn nằm đó. Nó không biến thành câu trả lời. Nó cũng không cào vào ngón tay cô như lúc còn ở khung chat.

La mở cửa ban công. Mùi mưa và mùi xi măng ướt đi vào phòng.

Cô chưa quên. Chưa hết muốn được hiểu.

Nhưng tối nay, khi màn hình tắt, không còn dòng nháp nào hiện dưới tên anh nữa.


la.nkby