Những Đêm Không Ngủ – Chặng 5: Âm Báo Thức Lúc 5:06

truyện chữa lành về mất ngủ - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 5: Âm Báo Thức Lúc 5:06

truyện chữa lành về mất ngủ của An sáng nay bắt đầu bằng âm báo thức lúc 5:06.

Không phải tiếng chuông lớn. Chỉ là một đoạn nhạc ngắn, mỏng, lặp lại ba lần trên mặt bàn. Điện thoại rung nhẹ, làm cây bút chì cạnh nó lăn nửa vòng rồi dừng.

An mở mắt.

Trần nhà có một vệt tối ở góc gần máy lạnh. Cô đã nhìn vệt đó từ 3 giờ hơn. Đến lúc trời hơi xám sau rèm, vệt tối vẫn ở đó, nhưng người cô thì khác: nặng hơn, khô hơn, như có một lớp bụi mịn phủ bên trong cổ họng.

Truyện chữa lành về mất ngủ ở khoảnh khắc 5:06

An với tay tắt báo thức. Ngón cái chạm nhầm vào cạnh ốp điện thoại. Cô phải mở mắt hẳn để bấm đúng nút.

5:07.

Đêm qua cô không ngủ được nhiều. Có thể là hai mươi phút. Có thể ít hơn. Cô nhớ mình đã nghe một xe rác đi ngang lúc 4:18. Tiếng bánh xe nghiến qua nắp cống. Một người đàn ông ho khan. Sau đó là khoảng yên rất dài, nơi mọi câu cô từng nói sai tự tìm đường quay lại.

Trên cuốn sổ bìa xám, dòng hôm trước vẫn mở ra: “Sửa ba dòng được khoanh.”

An nhìn nó. Mắt rát.

Cô muốn nhắn nghỉ làm. Muốn gõ một lý do đủ bình thường: đau đầu, sốt nhẹ, có việc gia đình. Ngón tay cô mở khung chat với trưởng nhóm rồi dừng ở ô soạn tin.

Màn hình hiện bàn phím. Ánh sáng xanh làm lòng bàn tay cô tái đi.

Cô đặt điện thoại xuống.

Không phải vì cô mạnh hơn. Vì cô chưa nghĩ được câu nào nghe giống thật.

An ngồi dậy. Gót chân chạm sàn. Nền gạch lạnh làm người cô co lại. Cô ngồi yên thêm mười giây, hai tay đặt trên đầu gối, nghe tiếng máy lạnh tắt phụt khi đủ nhiệt độ.

Khi mất ngủ không kết thúc bằng một quyết định lớn

Trong phòng tắm, đèn trắng nhấp nháy một cái trước khi sáng hẳn. Gương có vệt nước khô từ hôm qua. An nhìn mặt mình trong đó: mắt sưng, tóc bết ở một bên thái dương, môi nứt đúng chỗ cũ.

Cô mở vòi nước.

Nước đầu tiên quá lạnh. An rụt tay lại. Rồi cô đưa tay vào lần nữa, hứng một ít, áp lên mặt.

Khoảnh khắc nước chạm vào mí mắt, cô nhớ đến bồn rửa inox ở nhà cũ. Sáng lớp mười hai, trước ngày thi thử, cô từng đứng ở đó rất lâu. Mẹ gõ cửa hai lần. Cô nói con ra ngay, nhưng không ra. Trong gương khi ấy cũng là đôi mắt không biết giải thích với ai rằng mình sợ một tờ giấy hơn sợ bị mắng.

Bây giờ, nước chảy qua cằm An, nhỏ xuống cổ áo.

Cô lấy khăn lau mặt. Khăn có mùi bột giặt phơi chưa đủ nắng.

5:19.

An quay lại bàn. Cô không mở laptop ngay. Cô mở sổ, viết bên dưới dòng cũ: “Hôm nay chỉ cần sửa phần đầu trước 9 giờ.”

Chữ “chỉ cần” bị cô gạch đi.

Cô viết lại: “Hôm nay sửa phần đầu trước 9 giờ.”

Câu thứ hai đứng vững hơn một chút.

Điện thoại sáng lên. Một thông báo từ lịch. Cô tắt nó, rồi kéo rèm ra bằng hai ngón tay. Ngoài hẻm, trời chưa sáng hẳn. Dây điện đen thành nhiều đường mảnh trên nền xám. Một cửa hàng phía dưới đang kéo bảng hiệu, tiếng kim loại cọ vào nhau nghe chói.

An mở một bài của Sleep Foundation về mất ngủ. Cô không đọc hết. Cô chỉ nhìn dòng nói rằng có những đêm cơ thể không chịu đi theo ý mình.

Cô đóng tab.

truyện chữa lành về mất ngủ của cô không có đoạn nhân vật ngủ một giấc thật sâu sau khi hiểu ra điều gì đó. An vẫn buồn ngủ đến mức mắt cay. Cô vẫn sợ bản sửa bị khoanh thêm.

Nhưng lúc 5:31, cô cắm sạc laptop, đặt ly nước bên phải, và mở đúng file cần sửa.

Trước khi gõ chữ đầu tiên, cô đẩy điện thoại ra xa thêm một gang tay.

Một việc nhỏ.

Vừa đủ để buổi sáng bắt đầu mà không cần cô phải thắng cả đêm.


an.nkby