Tránh ở một mình không bắt đầu bằng một quyết định rõ ràng. Với Linh, nó bắt đầu bằng ngón tay cái đặt lên màn hình điện thoại lúc 11:46, khi căn phòng đã tắt đèn, máy lạnh chạy đều, còn chiếc gối bên trái vẫn lõm xuống từ chiều.
Cô nằm nghiêng. Điện thoại dựng trước mặt, sáng xanh trên ga giường. Tin nhắn nhóm công ty trôi qua. Một đoạn video nấu ăn. Một người lạ mở hộp son. Một con mèo chui vào thùng giấy. Linh xem hết, không cười, cũng không bỏ qua.
Chỉ cần màn hình còn động, căn phòng chưa kịp đứng yên.
11:53.
Từ phòng bên cạnh, tiếng muỗng chạm vào thành ly vang lên một cái rất nhỏ.
Linh ngừng lướt.
Âm thanh ấy mỏng thôi. Như ai vừa khuấy một cốc nước ấm. Nhưng cổ tay cô cứng lại. Ngón cái treo giữa màn hình. Một khung video dừng ở khuôn mặt đang nói dở, miệng mở, chữ phụ đề nằm ngang qua cằm.
Trong một khoảnh khắc, cô thấy lại căn bếp cũ.
Không phải toàn bộ. Chỉ là cạnh bàn nhựa màu xanh đã bong một góc. Chiếc ly thủy tinh có vết nứt chạy từ miệng xuống gần đáy. Tiếng muỗng khuấy trong ly, chậm, đều, càng lúc càng rõ khi không ai nói gì.
Ngày đó, Linh ngồi trên ghế thấp. Hai bàn chân không chạm sàn. Mẹ đứng cạnh bồn rửa, lưng quay về phía cô. Bố đặt chiếc ly xuống bàn mạnh hơn cần thiết. Nước sóng sánh lên mép, tràn ra một vòng tròn nhỏ.
“Con vào phòng đi.”
Câu đó không lớn. Nhưng nó đóng cửa căn bếp lại.
Linh chớp mắt.
Điện thoại tự phát tiếp. Tiếng người trong video bật lên, cao và nhanh, kéo cô trở lại căn phòng thuê tầng ba. Máy lạnh vẫn thổi vào mắt cá chân. Chiếc chăn mỏng xoắn quanh đầu gối. Trên bàn, cuốn sổ tay mở ở trang trắng, cây bút nằm chéo như bị bỏ quên giữa chừng.
Cô kéo âm lượng lên thêm hai nấc.
Đó là cách cô vẫn làm.
Khi tiếng trong đầu quá thưa, cô thêm tiếng từ bên ngoài. Khi căn phòng rộng ra, cô làm nó chật lại bằng giọng nói của người khác. Khi đêm xuống quá nhanh, cô đặt một màn hình nhỏ trước mặt và nhìn vào đó cho đến khi mắt khô.
Tránh ở một mình bằng những tiếng động nhỏ
0:07.
Linh chuyển sang ngồi dậy. Lưng dựa vào tường. Tường lạnh qua lớp áo thun. Cô mở ứng dụng nhắn tin, kéo qua từng khung chat cũ. Không có ai cần cô trả lời. Không có tin nào mới.
Cô gõ vào nhóm bạn đại học:
“Có ai còn thức không?”
Ba giây sau, cô xóa.
Không phải vì câu đó sai. Vì nó quá thật.
Cô mở một video khác. Lần này là cảnh một cô gái dọn phòng. Trên màn hình, bàn tay người kia xếp lại áo len, lau mặt bàn, đặt lọ hoa khô về phía cửa sổ. Mọi thứ diễn ra nhanh hơn đời thật. Bừa bộn biến mất trong mười bảy giây.
Linh nhìn quanh phòng mình.
Một chiếc tất nằm dưới chân ghế. Vỏ kẹo bạc hà kẹp trong gáy sách. Cốc nước uống dở đặt cạnh laptop, đá tan từ lâu, thành cốc đọng một lớp hơi mờ. Không có gì nghiêm trọng. Chỉ là những vật nhỏ ở sai chỗ, đủ để căn phòng trông như có người vừa rời khỏi nó mà chưa quay lại.
Cô đưa tay nhặt vỏ kẹo.
Rồi đặt xuống.
Màn hình lại sáng lên bởi một thông báo khuyến mãi. Linh bấm vào, không đọc. Từ trang này sang trang khác, cô đi qua những thứ không cần nhớ. Một đôi giày. Một cái nồi. Một bộ ga giường màu kem. Một đoạn quảng cáo nói rằng căn phòng đẹp sẽ làm ngày mai nhẹ hơn.
Cô để món ga giường trong giỏ hàng.
Không mua.
Ngón tay cô bắt đầu tê. Phần da dưới móng cái hơi đau vì miết quá lâu. Linh đổi tay, nhưng tay trái vụng hơn. Điện thoại trượt xuống chăn. Màn hình úp lại.
Căn phòng tối đi ngay.
Không phải tối hoàn toàn. Ngoài cửa sổ, bảng hiệu tiệm thuốc dưới đường hắt lên một vệt xanh nhạt. Vệt sáng nằm ngang tủ quần áo, cắt qua tay nắm kim loại. Máy lạnh ngắt một nhịp, rồi chạy lại.
Linh nghe tiếng mình thở.
Âm thanh đó làm cô khó chịu.
Cô lật điện thoại lên.
Nhưng trước khi mở khóa, cô nhìn thấy mặt mình phản chiếu trên màn hình đen. Một khuôn mặt méo nhẹ vì góc nghiêng. Tóc dính vào má. Mắt đỏ ở viền dưới. Phía sau là khoảng tường trống, không ảnh, không lịch, chỉ một vết đinh cũ còn lỗ nhỏ.
Cô không mở máy ngay.
Mười hai giây.
Rồi hai mươi.
Tránh ở một mình trong một khoảng im không được lấp đầy
0:23.
Tin nhắn từ Minh hiện lên.
“Mai ghé quán lấy bản in nhé. Nếu không tiện thì để anh gửi ship.”
Minh là người phụ trách xưởng in nhỏ ở cuối hẻm, nơi Linh đặt in vài bức minh họa cho dự án cá nhân. Anh không hỏi nhiều. Lần trước, khi Linh đứng im quá lâu trước kệ giấy, anh chỉ đẩy về phía cô hai mẫu giấy khác nhau và nói:
“Cái này ăn màu mềm hơn.”
Không ai được cứu bằng một câu nói như vậy. Nhưng có những câu không cố cứu ai, nên chúng dễ ở lại hơn.
Linh đọc tin nhắn ba lần.
Cô định trả lời ngay để có việc làm. Ngón tay đặt vào ô chat.
“Dạ mai em ghé.”
Cô nhìn câu chữ nằm đó. Gọn. Đúng. Không làm phiền ai.
Rồi tiếng muỗng lại vang lên từ phòng bên. Lần này rõ hơn. Có thể người hàng xóm rửa ly. Có thể họ pha thuốc. Có thể chỉ là một âm thanh bình thường của một người đang sống ở căn phòng khác.
Linh đặt điện thoại xuống đùi.
Trong bếp cũ, cô bé ngày đó đã vào phòng. Đóng cửa. Ngồi trên giường và bật tivi thật to dù chương trình nói gì cũng không hiểu. Khi tiếng người lớn ngoài kia hạ xuống, cô vẫn không tắt. Cô để tiếng tivi phủ lên tường, lên gối, lên hai bàn chân chưa chạm đất.
Nhiều năm sau, chiếc tivi thành điện thoại. Căn phòng cũ thành căn phòng thuê. Nhưng động tác thì gần như không đổi.
Linh nhặt chiếc tất dưới chân ghế.
Cô không đứng dậy ngay. Chỉ cúi người, kéo nó ra khỏi bóng tối, cuộn lại bằng một tay rồi đặt lên mặt bàn. Một việc rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu có ai nhìn thấy cũng sẽ không gọi đó là thay đổi.
Nhưng khi điện thoại rung lần nữa vì ứng dụng mua sắm, cô không chạm vào.
Cô mở ngăn kéo, lấy cây bút khô. Lắc nhẹ. Đầu bút chạm vào trang sổ trắng, để lại một vệt mực đứt quãng.
Linh viết:
“Mình đang bật quá nhiều tiếng.”
Cô dừng lại ở dấu chấm.
Câu đó không làm căn phòng dễ chịu hơn. Vệt xanh từ bảng hiệu vẫn nằm trên tủ. Cốc nước vẫn ở cạnh laptop. Tiếng muỗng bên kia vẫn có thể vang lên bất cứ lúc nào.
Nhưng trong gần một phút, Linh để điện thoại nằm úp trên chăn.
Cô ngồi đó, hai tay đặt lên cuốn sổ, nghe máy lạnh chạy qua khe cửa, nghe một chiếc xe máy đi dưới đường rồi xa dần.
Đêm không đổi.
Chỉ có một khoảng nhỏ trong đêm không bị lấp đầy ngay lập tức.
Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, Linh không vội che nó lại.
Coda: Có những thói quen không ồn ào khi xuất hiện. Chúng nằm trong cách một người mở màn hình trước khi kịp nghe căn phòng. Chúng trốn trong một câu hỏi đã gõ rồi xóa. Đêm ấy, Linh chưa thể ở một mình lâu. Cô chỉ để một phút đi qua mà không kéo thêm tiếng người khác vào. Một phút là quá ít để gọi tên. Nhưng nó đủ để chiếc điện thoại, lần đầu tiên, không nằm trong tay cô.
Nếu anh muốn đọc thêm những mảnh chậm như vậy, có thể ghé Greater Good Science Center để thấy cách sự chú ý nhỏ với hiện tại đôi khi bắt đầu từ những vật rất bình thường.



