nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây - Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây khô lá

Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây khô lá

Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây không bắt đầu bằng một câu đẹp. Nó bắt đầu bằng đất khô dính dưới móng tay và ba chiếc lá úa nằm trên nền ban công. Tôi ngồi xổm xuống lúc 7:06, tay cầm bình tưới, nhưng nước vẫn chưa được rót ra.

Chậu cây nhỏ hơn tôi nhớ. Có lẽ vì nhiều ngày qua tôi chỉ đi ngang qua nó, kéo rèm lại, đặt ly nước lên bàn rồi mở máy tính. Những chiếc lá từng xanh bóng giờ quăn mép. Một cành nghiêng hẳn sang bên phải, chạm vào thanh sắt lan can.

Tôi đặt bình tưới xuống. Nhựa bình chạm nền gạch tạo ra một tiếng cộc nhẹ. Âm thanh ấy làm tôi nhận ra mình đã đứng trong phòng quá lâu với những việc chưa làm.

Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây và nhìn một việc bị bỏ quên

Tôi không muốn viết: “Hôm nay tôi thấy buồn.” Câu đó đúng, nhưng trơn quá. Nó không giữ được gì. Nó giống một chiếc túi mỏng đựng vật nhọn, vừa cầm lên đã rách.

Tôi mở sổ ở trang mới. Mép giấy hơi cong vì tối qua tôi để cạnh cửa sổ. Bút bi xanh nằm giữa gáy sổ, nắp bút có vết răng cắn cũ. Tôi viết giờ trước: 7:09.

Sau đó tôi viết: “Chậu cây khô lá vì mình không nhìn nó mấy hôm.”

Dòng chữ ngắn. Không hay. Không an ủi. Nhưng nó có một vật cụ thể để đặt tay lên. Chậu cây. Lá khô. Mấy hôm. Những thứ ấy làm câu chữ bớt trôi.

Tôi nhặt lá đầu tiên. Lá giòn, vỡ ở cuống. Khi bỏ vào lòng bàn tay, nó nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng. Tôi nhớ đến những tin nhắn mình chưa trả lời, những cuộc hẹn tự hứa sẽ sắp xếp lại, chiếc áo còn nằm trong máy giặt từ tối qua. Không thứ nào quá lớn. Nhưng chúng xếp lên nhau thành một mặt bàn bừa bộn mà tôi cứ tránh nhìn.

Cách viết nhật ký từ một chi tiết nhỏ trước mắt

Tôi viết tiếp, không cố làm câu văn mềm hơn: “Mình hay đi ngang qua những thứ cần mình chậm lại.”

Rồi tôi gạch chữ “hay”. Nó khiến câu giống một lời kết tội. Tôi viết lại bên dưới: “Mấy ngày này, mình đi ngang qua những thứ cần mình chậm lại.”

Câu thứ hai có chỗ cho thời gian. Có lối ra. Không biến tôi thành một người luôn luôn như vậy.

Đó là lý do tôi vẫn giữ thói quen viết. Không phải để biến mọi thứ thành bài học. Cũng không phải để ép bản thân sáng sủa hơn. Viết giúp tôi nhìn thấy cái mình đang làm với một khoảng cách vừa đủ. Như đặt chậu cây ra giữa ban công, xoay nó về phía sáng, rồi mới biết nhánh nào còn xanh.

Nếu cần một gợi ý có căn cứ hơn về việc ghi chép cảm xúc và sức khỏe tinh thần, có thể đọc thêm ở University of Rochester Medical Center. Còn với tôi sáng nay, hướng dẫn duy nhất là trang giấy mở sẵn và một chậu cây khô lá.

Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây không cần viết dài

7:18. Tôi tưới nước.

Nước rơi xuống đất tạo thành những chấm sẫm màu. Ban đầu đất không nhận ngay. Nó để nước đọng trên mặt, tròn và run. Tôi phải chờ vài giây. Rồi nước mới thấm xuống, chậm, để lại mùi ngai ngái bốc lên rất nhẹ.

Tôi viết: “Có những thứ khô đi không phải vì hết sống, mà vì lâu rồi chưa được chạm tới.”

Câu này suýt thành một câu khuyên nhủ. Tôi nhìn nó một lúc, rồi thêm vào phía sau: “Ví dụ: chậu cây này. Ví dụ: cổ tay mình đang mỏi vì cầm điện thoại quá lâu.”

Câu chữ quay lại với cơ thể. Tôi thấy dễ thở hơn.

Tôi nhặt chiếc lá thứ hai. Lần này không vội vo lại. Tôi đặt nó vào trang sổ, cạnh dòng 7:09, như một dấu chấm màu nâu. Có thể lát nữa tôi sẽ bỏ đi. Có thể tôi sẽ quên. Nhưng trong vài phút này, nó nằm đó, làm chứng cho một buổi sáng tôi đã không đi ngang qua.

Nhật ký cảm xúc khi ngồi trước chậu cây không chữa xong điều gì. Nó chỉ giúp tôi đổi tư thế: từ đứng vội ở cửa ban công sang ngồi xuống; từ nhìn lướt qua sang chạm vào đất; từ một câu “mình tệ quá” sang một câu có ngày, có giờ, có vật chứng.

7:26. Tôi đóng nắp bút. Chậu cây vẫn nghiêng. Ba chiếc lá vẫn úa. Nhưng đất đã sẫm lại ở quanh gốc.

Tôi để sổ mở thêm một lát cho mực khô.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *